Asisu BH Phấn Khích


“Nhanh lên, đồ trang sức để nữ hoàng tham dự nghi lễ ở đâu?”


“Đây, ở trong này, ở trong này!”


“Vương miện, ghim cài tóc! Mang hết lại đây! Nghi lễ sắp bắt đầu!”


Sáng sớm, một đám người nhộn nhịp chạy qua lại trong cung, mang từng món đồ trang sức tuyệt đẹp đi tới đi lui.


“Ưm, Ari, để ta ngủ thêm lát nữa…”


Nhân vật chính Tử Huyền vẫn còn nằm trên giường, nghe những tiếng bước chân ngày một gần, một đám thị nữ đã đứng xếp hàng trước giường cô.


“Nữ hoàng,” Ari buồn cười, bây giờ càng ngày nữ hoàng càng giống như trẻ con, “Bệ hạ, hôm nay là ngày cưới của hoàng thượng và Carol, người phải tới dự.”


“Ưm… Sao trời nhanh sáng vậy chứ…” Mệt mỏi trả lời.


Mấy ngày nay Izumin không buông tha cho cô, lúc nào cũng giở đủ trò để thăm dò, bất cứ lúc nào có cơ hội cũng hỏi những gì xảy ra ở Liban, khiến cô đấu trí với hắn vô cùng vất vả, tiêu hao mất bao nhiêu tế bào não, mà gần đây lại có hôn lễ khiến toàn bộ Ai Cập có rất nhiều việc bừa bộn…


“Được rồi, ta dậy đây.”






Trong cung của Menfuisu cũng vô cùng ầm ĩ, so với Tử Huyền dậy muộn thì Menfuisu nóng lòng muốn tiến hành hôn lễ, cả đại điện đều náo loạn.


“Hoàng thượng,” một thị vệ vất vả chạy vào, “Quan tư tế Kaputa nói đã có thể xuất phát.”


“Được, đã biết! Nhanh lên! Chuẩn bị khẩn trương lên!”


Rốt cuộc cũng chờ đến ngày cử hành hôn lễ, tất cả mọi người đều phấn chấn, Menfuisu không ngừng thúc giục thị nữ sửa sang y phục.


Carol cũng thay áo cưới lộng lẫy, kích động muốn xem các nghi thức tế thần mặt trời.


“Rốt cuộc cũng bắt đầu, lễ hội lớn nhất trong năm của Ai Cập cổ đại, lễ hội thần Amun!”


Từng dòng người ùa đến quảng trường, từng bó hoa tươi được ném lên không trung. Mọi người đều cười cười nói nói, tiếng chúc mừng nối tiếp nhau, vang vọng dọc sông Nile.


“Thần dân đều đã tập trung trước quảng trường, Carol, đã chuẩn bị xong chưa?”


“Dạ, rồi ạ.”


Nhìn Carol trang điểm xong càng xinh đẹp động lòng người, Menfuisu không kiềm được, kéo kéo váy cưới của cô trêu chọc: “Carol, ta không để hôn lễ dang dở lần thứ hai đâu nhé!”


“Oa, chàng đừng kéo áo em!”


“Ha ha ha, hôm nay nhất định phải để nàng trở thành hoàng phi!”


Menfuisu vừa đi vừa cười lớn, Carol ơi, trải qua bao khó khăn, rốt cuộc ta cũng đợi được đến ngày hôm nay, cưới nàng làm vợ.


Lần đầu tiên, yêu một người sâu sắc như vậy, vì nàng mà áp chế cá tính nóng nảy, vì nàng mà dẫn quân chinh phạt, vì nàng, vì cô gái không có dã tâm, thuần khiết giống như hoa sen nở trên sông Nile.


Menfuisu đi lên đài cao, giơ quyền trượng trong tay.


“Đứng đầu chín vị thần tối thượng, thần Amun vĩ đại đã sáng tạo ra con người! Ta, hoàng đế Ai Cập long trọng tuyên bố, lễ hội thần Amun chính thức bắt đầu và kéo dài trong suốt mười một ngày đêm!”


Lễ hội chính thức bắt đầu, dân chúng tập trung trước quảng trường hò reo vang dội, lại ném từng bó hoa tươi lên trời cao, những vũ cơ bắt đầu nhảy múa mừng ngày lễ, toàn bộ Ai Cập đều vô cùng náo nhiệt.


Khi Tử Huyền chuẩn bị xong xuôi xuất hiện, cũng là lúc Menfuisu vừa dứt lời, chỉ thấy Menfuisu đứng trên đài cao, toàn thân toát ra khí phách vương giả. Carol cũng xao xuyến, ngắm nhìn chàng trai mà mình sắp gửi gắm cả đời.


Tử Huyền khẽ mỉm cười, em trai vô cùng hưng phấn nha.


Asisu, thấy em trai cô có được khí phách như thế này, cô nên cảm thấy thỏa mãn mới đúng, đây chính là người được cô che chở lớn lên suốt bao nhiêu năm qua.


Đang cảm khái, thì từ phía sau truyền tới giọng nói mềm mại, “Đừng đẩy, không cần, ta muốn xem! Bên ngoài thật náo nhiệt!”


… Mitamun.


“Mitamun, nghe lời, nơi này hỗn loạn, đi vào trong phòng đi, ta sẽ sai người mang đồ chơi tới cho em.”


… Còn có Izumin.


Mấy ngày nay ở bên nhau, dường như Mitamun cũng đã tiếp nhận thân phận anh trai của Izumin, đồng ý để hắn tới gần nói chuyện. Tuy rằng cô không gọi anh trai, nhưng có thể ở gần bên cũng đủ Izumin thấy mãn nguyện.


“Thật sao? Có đồ chơi ư? Nhưng mà… ở bên này chơi rất vui mà…” Hết nhìn sự mê hoặc trong phòng, lại nghe những tiếng ồn ào náo nhiệt bên này, Mitamun do dự không biết làm thế nào, vừa quay đầu đã thấy người đang chuẩn bị lén lút hòa lẫn vào đám người…


“Chị!”


“…”


Chớp mắt một cái, Tử Huyền đứng nguyên tại chỗ, còn vài bước nữa thôi, thế nhưng vẫn không tránh được.


Đành phải cười gượng quay lại, “Mun Mun. Còn có cả hoàng tử Izumin nữa.”


Izumin mỉm cười, “Thật trùng hợp, lại gặp nữ hoàng Asisu ở đây.”


“Ừm. Thân là tư tế của thần điện, ta sẽ chủ trì hôn lễ trong thần điện, đang muốn xuất phát. Nếu không có gì quan trọng, ta đi trước.”


“Đừng! Chị ơi! Cho Mun Mun đi với!” Mitamun thấy Tử Huyền sắp đi, vội vàng nhào qua, mà Izumin đang cầm tay Mitamun cũng rất phối hợp buông tay, khiến em gái hắn ôm chầm lấy Tử Huyền.


“Chị, cho Mun Mun đi theo với..”

“Chị, cho Mun Mun đi theo với..”


“Nữ hoàng Asisu…” vẻ mặt Izumin ngây thơ vô (số) tội bước lại gần, “Mitamun luôn ầm ĩ đòi đi theo, đành phiền nữ hoàng khuyên nhủ công chúa.” ^^


Tử Huyền khóc không ra nước mắt, biết thế đã đi sớm hơn.


Lại nhìn Mitamun cứ lắc lắc làn váy mình, con bé này sao cứ quấn quýt lấy cô chứ…


“Khụ,… Nào, Mun Mun, lại gần đây, ta nói cho em biết một chuyện bí mật.”


“Chuyện gì?” Mitamun tò mò sát lại, Tử Huyền thì thầm nho nhỏ bên tai cô, “Ngươi tự đi về phòng hay là để ta thả cá sấu ra ăn thịt ngươi?”


“Á?!” Bịt tai lại, Mitamun nhảy dựng lên, “Ta, ta đi tìm chị Jinna…”


Nói xong nhanh chóng chạy về phòng.


Tử Huyền hài lòng thu tầm mắt, lại thấy Izumin mỉm cười, “Xem ra Mitamun rất nghe lời nữ hoàng, ta trấn an mãi cũng không được.”


“Ha ha,” cười như không cười, “Mun Mun rất ngoan, khuyên vài câu là được rồi. Không còn chuyện gì nữa, xin hoàng tử cứ tự nhiên, ta phải tới thần điện.”


Ở đây có hồ ly, không thể ở lâu.


“Nữ hoàng Asisu.”


“…” Còn chưa bước đi, anh gọi tôi cái gì nữa …-_-|||


“Nữ hoàng bệ hạ, ta thấy lễ hội của Ai Cập rất thú vị, không biết cô có thể đưa ta đi xem được không?”


“…”


… Có thể nói không sao?


Trong lúc hai người đang giằng co, một thị nữ đi tới quỳ gối bên cạnh Tử Huyền.


“Khởi bẩm bệ hạ, xin mời bệ hạ di giá tới thần điện, thuyền của hoàng thượng và cô gái sông Nile sắp tới thần điện rồi ạ.”


“Đã biết.” Không thể chậm trễ, dù sao thì hắn cũng không gây ra chuyện gì được…


“Vậy được rồi, hoàng tử Izumin, mời cùng ta đi tới thần điện!”




Lúc này nhân vật chính vẫn chưa tiến vào bên trong thần điện, ở một góc khuất truyền ra tiếng thì thào.


“Hoàng đế Ai Cập sắp tới, đã chuẩn bị tốt rồi chứ?” Cố gắng đè thấp âm lượng, cẩn thận hỏi.


“Xin đại vương yên tâm, tất cả mai phục đều đã xong xuôi.”


“Tốt lắm,” kẻ kia cười lạnh, “Hừ, dám phá hủy kinh thành của ta, cô gái sông Nile, ta sẽ khiến ngươi mất chồng ngay trong hôn lễ, còn nữ hoàng Asisu, nhớ kỹ, phải bắt sống cho ta!”


Trong lúc toàn dân Ai Cập cử hành lễ hội, Algol bị mất tay trái đang lén lút ẩn nấp trong thần điện chờ cơ hội đánh lén.


Algol không cam lòng nhìn kẻ thù có thể sống thoải mái, không quản ngàn dặm xa xôi chạy tới muốn phá hủy hôn lễ. Hắn muốn Menfuisu chết trong hôn lễ, khiến Carol trở thành quả phụ, khiến nữ hoàng Asisu phải thần phục hắn!


Đột nhiên có một tiếng nói từ phía khác truyền tới, “Anh!”


“Shan?!” Nghe thấy tiếng gọi, Algol hoảng hốt, quay đầu lại nhìn.


Một bóng người từ sau cây cột chạy tới, quả nhiên chính là em trai của Algol, Shan.


Thấy Shan, Algon vô cùng lo lắng, “Em tới đây làm gì? Không phải đã dặn em ở lại Assyria hay sao?”


“Anh!” Shan tới gần Algol, “Anh à! Nơi này rất nguy hiểm, chúng ta trở về thôi!”


“Đồ nhát gan!” Algol đẩy ngã cậu, “Mau cút về cho ta! Đừng để ta nhìn thấy em!”


Shan bị đẩy ngã xuống đất, đau đớn vô cùng, nhưng Algol không thèm liếc mắt nhìn cậu một cái.


Nhưng Shan cũng không bỏ cuộc, nén đau đứng dậy đi tới, “Anh à, anh hãy nghe lời em đi! Anh cũng đã thấy thần lực của nữ hoàng, chúng ta đánh không lại! Hơn nữa anh vừa mới bị trọng thương, theo em về có được không?”


“Nữ hoàng Asisu có thần lực thì sao chứ?” Algol khinh miệt quay đầu lại, “Không đánh trực tiếp được, ta sẽ đánh lén! Coi như ả lợi hại, nhưng có nhiều người xông lên một lúc, ta có thể phía người nấp chỗ khuất bắt tên! Ta không tin không bắt được ả!”


“Hừ, đợi đến khi ta bắt được ả, ta sẽ chặt đứt tay chân ả, khiến ả nhận đủ nổi nhục! Khiến ả phải phủ phục dưới chân ta! Ả đàn bà khốn kiếp! Dám điều khiển nước cuốn trôi kinh thành của ta! Ta tuyệt đối không tha thứ cho ả!”


“Anh…” Shan vô cùng lo lắng nhìn anh trai.


Bị thương nặng mà vẫn còn chạy tới Assyria tới đây, lại còn âm mưu ám sát hoàng đế Ai Cập trong thần điện, sao có thể khiến cậu không lo lắng cho được.


Algol quay lại nhìn Shan, “Được rồi, ở đây không cần em, mau cút về nước cho ta! Ta lệnh cho em ở lại trong nước, nhưng dám kháng chỉ chạy tới nơi này, muốn chết phải không?”


Vừa nghe Algol muốn đuổi mình về nước, Shan sốt ruột cuống lên. “Không! Anh, em không về! Em sẽ ở đây với anh, có nguy hiểm gì cũng sẽ sát cánh bên anh!”


Algol giận dữ, em trai hắn rất yếu đuối, hắn cũng để mặc nó sống trong cung, nhưng trận chiến vừa rồi, thằng bé đột ngột dũng mãnh hẳn lên, vì hắn mà rút kiếm chiến đấu với Izumin, chỉ huy binh sĩ ép hắn rời đi. Cứ tưởng rằng nó thay đổi, không ngờ vẫn không ra tang dạng gì!


“Shan, lập tức về nước cho ta, còn dám cãi lệnh, ta sẽ giết ngươi!”


“Không!” Shan cương quyết nhìn Algol, “Anh, dù có chết em cũng sẽ chết cùng anh, không có anh, Assyria coi như bị diệt! Đệ không về!”


Lúc nói lời này, ánh mắt Shan vô cùng kiện định, ở góc khuất âm u, cậu nhìn chằm chằm Algol thể hiện quyết tâm không dao động. “Anh à, mặc kệ sống chết ra sao, em cũng sẽ ở bên anh!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận