Asisu BH Phấn Khích


Toàn bộ thành Assyria ngập chìm trong biển nước, vô cùng hỗn loạn.


“Trời ơi, nước sông ngược dòng!”


“Ngày hôm qua dòng chảy vẫn bình thường, vì sao lại thay đổi, chảy ngược vào thành thế này?”


“Là quân lính Ai Cập, Ai Cập tấn công thành!”


Bọn lính vừa chạy trốn vừa gào thét.


“Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?” Algol hổn hển rống to.


Dưới cổng thành, dòng nước mãnh liệt, cùng với sức nước, còn có sức tấn công của quân đội Ai Cập.


“Cứu hoàng thượng! Cứu cô gái sông Nile!” “Tấn công thành Assyria!”


Mỗi một khẩu hiệu đều biểu đạt quyết tâm và ý chí chiến đấu của binh lính Ai Cập.


“Đám lính gác các ngươi làm gì vậy, tại sao nước sông có thể ngược dòng?”


Lại quay đầu nhìn chiến trường trước mắt, tình hình lúc này không thể để hoàng đế Ai Cập chạy thoát, “Không cho hoàng đế Ai Cập thoát! Giết hắn cho ta!”


Tiếng hỗn loạn vang xa, truyền tới đám cai ngục ở địa lao phía tây: “Nguy rồi! Quân Ai Cập tấn công!”


“Cái gì!”


Hóa ra trong lúc Menfuisu chiến đấu với Algol, Unasu đã lén lút lẻn vào địa lao, giải cứu Minue và các tướng lĩnh ra khỏi địa lao. Hiện giờ, tất cả binh lính từ trong địa lao đều đồng loạt xông ra, chuẩn bị bảo vệ cho hoàng đế của bọn họ.


“Cướp vũ khí của lính Assyria!”


“Nhanh lên, đến bên cạnh hoàng thượng! Cô gái sông Nile đang ở đâu?”


Vì thế đám lính Assyria vừa phải đối mặt với Menfuisu, vừa phải giao chiến với binh lính Ai cập từ địa lao xông ra, Algol chật vật đứng trên đài cao chỉ huy binh lính chống cự với thế tấn công của binh lính Ai Cập ngoài thành.


Carol ngồi trước bức tượng thần, kích động kéo Ruka, “Quân Ai Cập tấn công! Menfuisu được cứu rồi!”


Ruka tránh tầm mắt của Carol, “Cô gái sông Nile, nơi này rất nguy hiểm, thuộc hạ đưa cô rời đi.”


“Không, Ruka, tôi muốn ở bên Menfuisu.”


“…”


Tướng quân Honsu công thành rồi sao? Sĩ khí của quân đội Assyria vẫn chưa gượng dậy, đúng là thời cơ thích hợp để quyết chiến.


Menfuisu nghĩ thầm, tiếp tục chiến đấu với đám binh lính.


Nước sông càng ngày càng dâng cao, mênh mông mãnh liệt. Gạch mộc xây thành có dấu hiệu bị bở, thành có nguy cơ bị sập.


Algol lo lắng nhìn dòng nước, đột nhiên trong tầm mắt xuất hiện một bóng người…


Đó là…

Đó là…






“Hoàng tử, sông Tigris chuyển dòng, chảy ngược vào thành, nơi này rất nguy hiểm, chúng ta nên rời khỏi đây thôi.”


Izumin và đám thị vệ đã trà trộn vào thần điện, vừa rồi nghe thấy tiếng động quỷ dị kia, giờ mới biết là nước sông chảy ngược.


“Đến chỗ cao đi!”


Đã đến nơi này, đương nhiên Izumin không chịu buông tay, Menfuisu đang ở ngay trước mắt, có thể giết hắn dễ như trở bàn tay.


Nhưng hắn không biết bên ngoài thần điện, đã không còn khả năng dễ dàng giết chết Menfuisu.


Sau khi ra khỏi thần điện, Izumin mới nhận thấy cục diện đã không thể nào khống chế. Việc mượn tay Algol giết Menfuisu đã là không thể. Nhìn dòng sông xa xa bên ngoài tường thành, cái gì, đó là…


… Nữ hoàng Asisu? ! ! !


Algol sợ hãi nhìn phía trước, đồ trang sức quen thuộc, gương mặt đẹp tuyệt trần của nữ hoàng Ai Cập, nhưng hiện giờ… Cô lại có thể đứng vững vàng giữa dòng nước cuồn cuộn…


“Nữ hoàng bệ hạ…” Dưới thành, binh lính Ai Cập ngỡ ngàng nhìn hình ảnh trước mắt. Ngay cả Izumin cũng sợ ngây ngươi, ngược lại, sói con trong lòng hắn không ngừng kêu gào giãy giụa muốn chạy về phía trước.


“Ha ha ha ha ha ha!”


Nhìn dòng nước đập mạnh vào tường thành, binh lính Assyria tan tác, Tử Huyền cười cuồng loạn, ánh mắt nhìn bốn phía.


“Asisu!” Algol sợ hãi kêu thành tiếng.


Menfuisu nghe được tiếng cười cũng quay đầu lại nhìn, tất cả mọi người trên quảng trường đều ngừng động tác, giật mình nhìn Tử Huyền đứng trên đầu ngọn sóng…


“Chị…”


“Nữ hoàng Asisu…”


Carol kinh ngạc mở to hai mắt, không thể, sao lại có thể như vậy?!


Algol muốn lấy lòng Tử Huyền, lại thấy cô hưng phấn xuôi theo dòng nước tiến về phía thành Assyria, “Algol!”


Tử Huyền hô to, vươn tay giữ làn váy, “Chỉ một mình ta cũng có thể phá hủy thành Assyria của ngươi, ngươi dựa vào đâu mà dám đối đầu với Ai Cập?”


Y phục của cô tung bay trong gió, dưới ánh mặt trời, trang sức bằng vàng càng thêm rực rỡ. Cô cười, ngạo mạn nhìn tất cả bằng nửa con mắt, vẻ đẹp kinh tâm động phách như thế khiến mọi người không dời mắt.


Đến khi nước sông tới gần, tường thành bắt đầu sập, mọi người mới bừng tỉnh.


“Á! Tường thành sập rồi!”


“Tường đổ!”


“Chạy mau! Nước lại dâng cao!”

“Chạy mau! Nước lại dâng cao!”


“Không ngờ thành Assyria của ta lại bị ngập trong nước!” Algol nổi giận nhìn Tử Huyền, trong mắt tràn đầy lửa hận, “Asisu! Ngươi dám phá hủy kinh thành của ta!”


“Thì sao? Ngươi dám khiêu chiến với Ai Cập, đây là kết cục của ngươi ~” kéo dài giọng, đầy quyến rũ mà nguy hiểm, Tử Huyền theo dòng nước bước lên tường thành, mỗi bước đi đều tỏ rõ uy nghiêm của nữ hoàng.


Dưới thành, binh lính Ai Cập thấy thế, sĩ khí càng tăng lên, thế tấn công càng thêm dũng mãnh.


Carol ngồi trên tường cao khiếp sợ theo dõi, khoa học không thể nào giải thích được hành động của Asisu!… Nhưng dù thế nào đi nữa, dòng nước tới kịp lúc. Ở Ai Cập cổ, nước sông Nile dâng cao là phước lành, thì ở Assyria, nước dâng lên lại là sự trừng phạt của thần linh. Dòng nước này nhất định khiến binh lính Assyria rối loạn (đã đủ loạn rồi cô ạ =.=!!!)


“Khốn kiếp, khốn kiếp!” Nhìn thấy Tử Huyền bước lên tường thành, Algol lập tức hạ lệnh, “Mau! Lên cả cho ta! Giết nữ hoàng Asisu!”


Nghe Algol nói vậy, rốt cuộc Menfuisu cũng hoàn hồn, “Chị! Cẩn thận!”


“Nữ hoàng.” Minue vội vàng chạy tới bên cạnh Tử Huyền đánh lui binh lính Assyria, vài binh lính Ai Cập cũng vội vàng chạy lại, đứng chắn trước mặt Tử Huyền.


Lần này tiêu hao niệm lực rất lớn, Tử Huyền cũng cảm thấy mệt mỏi, nhìn thấy binh lính Ai Cập bảo vệ cô, cũng thuận thế nghỉ ngơi. Cô đứng ở đó ôm cánh tay, nhắm mắt thả lỏng.


Nhìn nữ hoàng mệt mỏi như vậy, Minue ra sức chiến đấu với quân địch, nhưng trước đó đã đánh lâu như vậy, thể lực không còn nhiều, ngay cả khi Minue có thể kiên trì chống đỡ, thì đám lính Ai Cập cũng không chống đỡ được trước thế tấn công của binh lính Assyria, giằng co một hồi, một tên lính Assyria lợi dụng khe hở, dùng trường thương đâm về phía Tử Huyền.


Mà nữ hoàng lại đang nhắm mắt dưỡng thần!


“Chị! Menfuisu muốn chạy về phía đó, nhưng xung quanh hắn có rất nhiều binh lính, không thể thoát kịp. Minue xoay người trở lại, nhưng vẫn không kịp.


Trong khoảng khắc nghìn cân treo sợi tóc, đột nhiên trường thương đang đâm thẳng tới kia lại dừng lại.


Binh lính Assyria kinh ngạc nhìn tay nữ hoàng vươn ra cực nhanh, thành công giữ được mũi nhọn sắc bén của trường thương.


Từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng, tên lính sửng sốt nhìn cô. Giây tiếp theo, tay Tử Huyền vừa cử động, trường thương bất ngờ xoay tròn, tên lính kêu một tiếng, bắt buộc phải thả vũ khí trong tay, Tử Huyền cầm mũi nhọn sắc bén, vung về phía trước, nắm lấy trường thương, oai vệ giữa không trung.


Khẽ liếm môi, chậm rãi nhìn về phía chủ nhân của cây thương, nheo mắt cười, “Được rồi, bắt đầu đi…”


Algol đang đứng trên đài cao, ngẩn người nhìn cảnh Tử Huyền cướp vũ khí.


Trong sân, nữ hoàng cầm trường thương khua lên, thân thủ lưu loát như nước chảy mây trôi, ánh sáng mặt trời chiếu lên trường thương, mỗi hành động đều vô cùng đẹp, giống như một con bươm bướm xuyên qua vũng máu bay lên, khóe miệng cong lên, tươi cười tà mị, khiến người ta không thể rời mắt.


Ngay cả Minue cũng ngẩn người nhìn theo, Menfuisu có chút hoảng sợ, nhanh chóng giết quân địch lại gần, chậm rãi đi về phía chị hắn.


Trong nháy mắt, toàn bộ quảng trường lấy Tử Huyền là trung tâm vòng vây lớn, Menfuisu là trung tâm vòng vây nhỏ, cuộc chiến vẫn chưa chấm dứt.


Tử Huyền hưng phấn chiến đấu, thần thái mãn nguyện chiến đấu với đám binh lính, hoặc có thể nói là, giống như hủy diệt. Đám lính Assyria bị khí thế của cô uy hiếp, dần dần không dám tiến lên, do dự lùi về phía sau.


Một lúc sâu Algol mới lấy lại tinh thần, nhìn binh lính không chịu nổi đòn truy sát của cô, chết vô số. Mà hiện giờ, dòng nước đã tràn vào trong thành.


Khốn kiếp!


“Các ngươi đang làm gì vậy! Ả chỉ là một nữ nhân! Lên hết cho ta! Giết ả!”


Algol bó tay hết cách, vừa quay đầu lại thấy Carol bên cạnh. Hay lắm! Các ngươi đều muốn cứu cô gái sông Nile, đều muốn bảo vệ cô ta, xem ta phân thây cô ta thành tám mảnh đây!


Nghĩ thế, liền chạy tới tóm lấy Carol.

Nghĩ thế, liền chạy tới tóm lấy Carol.


“A! Menfuisu! Cứu em!”


“Dừng tay! Buông cô gái sông Nile ra!” Ruka rút kiếm đâm tới, muốn cứu Carol, nhưng lại bị kiếm của Algol đẩy sang một bên.


Menfuisu đang ở rất gần chỗ Tử Huyền, nghe tiếng thét chói tai, quay đầu lại, lại không thấy Carol đâu cả. Giận dữ hét to một tiếng, cầm trường thương phá vòng vây ra ngoài, hung ác đâm trường thương về phía Algol. Algol hoảng hốt, ném Carol sang một bên.


“Cô gái sông Nile!” Ruka vội chạy tới đỡ cô.


Menfuisu quan sát chiến trường, bên phía chị hắn không có vấn đề gì, vì thế quay về phía đài cao, cầm kiếm quyết đấu với Algol.


“Algol, hiện giờ chúng ta quyết đấu!”


“Chết tiệt, ngươi muốn chết chứ gì? Được! Ta sẽ làm theo mong muốn của ngươi!”


Carol được Ruka đỡ dậy, “Trời ơi, nước sông! Bức tường vữa chuẩn bị sụp đổ!”


“Menfuisu! Thành sắp sập rồi ! Mọi người mau chạy đi!”


Dòng nước mãnh liệt nện vào bức tường gạch, cuồn cuộn nổi lên sóng to ngập trời. Tử Huyền vẫn dũng mãnh tấn công như trước, máu bắn tung tóe trên mặt cô, khuôn mặt tuyệt đẹp đẫm máu vẫn luôn luôn lộ vẻ tươi cười. Izumin ở thần điện nhìn ra, trong lòng vô cùng khiếp sợ, đây chính là nữ hoàng tràn ngập đố kị ở Hạ Ai Cập lúc trước sao?!


Cô, tại sao lại thay đổi lớn đến như vậy, hay là, biểu hiện lúc trước ở Hạ Ai Cập là giả ư?


Nữ hoàng này…


Menfuisu vừa quyết đấu với Algol, vừa hét về phía Ruka, “Ruka, mau dẫn Carol chạy đi!”


Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!


Cô gái sông Nile khốn kiếp, tất cả đều tại ngươi!


Trong lúc Menfuisu không chú ý, đã để Algol thoát thân, nhảy đến kéo tay Carol về phía mình.


“A!” Carol thét chói tai, Ruka vội xông tới, nhưng vẫn không kịp.


“Algol!”


Menfuisu rống to, xông lên vung kiếm chém xuống, chặt đứt cánh tay trái của Algol!


“A ——! ! ! Cánh tay của ta! Cánh tay của ta! ! !” Algol đẩy Carol ra, gắt gao giữ chặt miệng vết thương.


Carol từ chỗ cao rơi xuống, Menfuisu vội vàng chạy qua, kịp đỡ cô trước khi cô rơi xuống nước.


Trải qua bao nhiêu gian nan, rốt cuộc hai người cũng gặp lại nhau trong cuộc chiến loạn lạc. Hai người ôm chặt lấy nhau, hưởng thụ khoảnh khắc hạnh phúc được gặp lại, được ở bên nhau.


Trên đài cao, Algol vẫn khàn giọng gào thét, mà quảng trường phía dưới, hai đội quân vẫn còn đang giao triết, cơn hồng thủy vẫn mãnh liệt trào tới…


Đế quốc Assyria, đắm mình trong mưa gió…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận