Asisu BH Phấn Khích


Jamari và Ngưu đầu cầm


“Cô gái kia chính là…người lữ hành tên Jamari sao?”


Cuối cùng cũng có một người chính mắt nhìn thấy Carol, khiến Menfuisu yên lòng hơn rất nhiều, hoàng cung Ai Cập lại chuẩn bị tiệc tối long trọng. Chờ khi Ari vất vả trang điểm cho Tử Huyền xong, vị nữ hoàng này chậm rãi đi tới cửa cung đã nhìn thấy vũ nữ bên người Menfuisu.


=_= Menfuisu… Ngươi đã là đàn ông có vợ! Làm sao có thể để một người đàn bà khác uốn ** trong lòng như thế này? Chuyện này nếu để Carol thấy được… Không được, không chỉ vì Carol, mà còn vì Asisu, phải giữ sự trong sạch cho Menfuisu. Phải để cho ả vũ nữ này hiểu được, muốn chiếm chồng của người khác, cần phải có một bản lĩnh cao như thế nào.


“Chị! Chị đã đến rồi! Mau tới bên này ngồi đi.” Menfuisu nghe thấy tiếng quân lính thông báo, vội chạy tới đón tiếp Tử Huyền. “Đúng như lời chị đã nói, Carol thật sự đã quay về bên mẫu thần dưỡng thương.”


Nhìn Menfuisu cười vui vẻ như vậy, tâm tư Tử Huyền cũng mềm mại hơn, mỉm cười đi tới.


Imhotep cũng rất vui vẻ. “Nữ hoàng Asisu, xem ra chỉ còn ít ngày nữa cô gái sông Nile có thể quay về Ai Cập rồi. Đây là đúng là phúc phận mà thần linh ban xuống cho Ai Cập.” Chung quanh tràn ngập âm thanh nhiệt liệt chúc mừng.


Vũ nữ kia lưu luyến không rời, đi theo Menfuisu quỳ xuống bên nhuyễn sạp “Tham kiến Nữ hoàng, thần thiếp là Jamari.” Vừa hành lễ với Tử Huyền, vừa lén lút quan sát cô.


Đây là nữ hoàng Ai Cập khiến hoàng đế Algol nhớ mãi không quên sao? Quả nhiên là một người rất xinh đẹp, nhưng ta cũng không thua kém cô đâu!


Tử Huyền chầm chậm ngồi xuống bên cạnh Menfuisu, phe phẩy chiếc quạt lông vũ, cố ý nhìn cô gái đang quỳ dưới chân mình kia, lộ ra vẻ mặt đăm chiêu. “Gì? Jamri à… Cái tên này hình như ta đã nghe qua ở đâu đó thì phải?”


Những lời này khiến Jamari đang say đắm vẻ đẹp của Menfuisu lấy lại tinh thần, trong chốc lát, dường như ngừng thở. Chẳng lẽ nữ hoàng từng nghe tới tên nàng sao? Nguy rồi, nếu để người ta biết nàng chính là người được hoàng đế Assyria sủng ái nhất thì chết chắc rồi!


Kìm nén nỗi sợ hãi, nở nụ cười cứng ngắc. “… Có thể, là trùng tên…”


“Cũng đúng.” Tử Huyền giữ cây quạt lại. “Cái tên như vậy giống như cỏ dại lan tràn, cũng không hiểu đám phụ nữ nghĩ thế nào, cái tên này có gì hay ho nhỉ, sao ở đâu cũng thấy người tên là Jamri, có lẽ đúng là trùng tên rồi!” Cười rất ngây thơ.


“Chị, Jamri là một vũ nữ, chu du khắp các nước, đương nhiên sẽ đặt cái tên không quá nổi bật rồi.”


“…Vâng.” Miễn cưỡng trả lời, trong lòng vũ nữ quỳ dưới mặt đất kia có oán thán cũng không thể bộc phát. Ngay cả vị hoàng đế thiếu niên tuấn mĩ mà cô vừa gặp đã yêu kia lại phụ họa theo lời nói của nữ hoàng sao?


Từ xưa tới nay, vẻ đẹp của cô đều khiến người khác hâm mộ, ngay cả hoàng đế Algol cũng nói tên của cô cũng đẹp giống như con người cô, đây là lần đầu tiên có người không thèm để mắt tới cô, châm chọc cô như vậy, đáng chết!


Tử Huyền nhìn thấu tâm tư không cam lòng của Jamri, lại hỏi tiếp. “À, vũ nữ kia… Ngưu đầu cầm kia là của ngươi sao?”


Ngưu đầu cầm kia không hề nhỏ, đứng giữa đại điện, khiến người ta phải chú ý.


Nhắc tới Ngưu đầu cầm, rõ ràng sắc mặc Jamri tươi tỉnh hơn rất nhiều. Đó là nhạc cụ mà cô vẫn lấy làm kiêu ngạo, chính là báu vật trong hoàng cung Assyria, lúc Algol độc sủng cô đã ban tặng. Ngày trước, mỗi lần dùng Ngưu đầu cầm này biểu diễn trong hoàng cung Assyria, không biết có bao nhiêu phi tần trong hậu cung ao ước. Dường như cây đàn này đã thành biểu tượng của cô, biểu hiện cô không chỉ là một vũ nữ tầm thường, mà chính là sủng phi được yêu chiều của hoàng đế.


“Vâng, thưa nữ hoàng bệ hạ, đây là đàn của thần thiếp.”


“Ồ… làm giả thật giống!”


Đồ giả?!


Đồng tử (con ngươi) trong mắt Jamri như co lại.


Menfuisu quay đầu hỏi Tử Huyền. “Sao chị nhìn ra đàn này không phải đồ thật?”


“Ha ha.” Tử Huyền cười cười với người đã được coi là em trai của cô trong thế giới này, “Một vũ nữ chu du khắp các nước là một kẻ có thân phận hèn mọn, làm sao có thể có được một nhạc cụ lịch sự, tao nhã, tuyệt đẹp, giá trị xa xỉ thế này cơ chứ? Có lẽ là mô phỏng theo một nhạc khí của quốc gia nào đó rồi.”


Menfuisu hiểu ra. “Chị nói đúng lắm. Jamri, ai chế tạo nhạc cụ này cho nàng vậy, tay nghề không tệ.”


Khuôn mặt Jamari hết trắng lại đỏ. Tuy bản thân lấy thân phận vũ nữ trà trộn vào hoàng cung Ai Cập, nhưng tốt xấu gì thì cô cũng là một sủng phi, một mỹ nhân kiêu ngạo nhiều năm. Nếu không phải chuyến công du tới Ai Cập lần này, nhất định Algol vẫn sủng ái, ôn nhu chăm sóc cô, trong hoàng cung Assyria còn rất nhiều người nịnh bợ cô mà dâng tặng biết bao nhiêu vàng bạc châu báu. Cô là ai mà lại đi dùng một cây đàn làm giả, giá rẻ? Sao có thể như vậy? Hơn nữa bị người mình thích nói ngay trước mặt như vậy, cảm giác thân phận bản thân thật thấp hèn, khiến trong lòng cô rất không thoải mái.


“Nhưng ta rất thích.” Đầu sỏ gây chuyện lại bắt đầu trêu chọc cô. “Tuy là đồ giả, nhưng chế tác cũng rất tinh xảo.”

“Nhưng ta rất thích.” Đầu sỏ gây chuyện lại bắt đầu trêu chọc cô. “Tuy là đồ giả, nhưng chế tác cũng rất tinh xảo.”


Đây chính là loại đàn báu vật nha! Jamari rất căm tức. Cây đàn này được làm từ một loại cây đã tuyệt chủng từ lâu chế thành, có tuổi thọ hơn ba trăm năm, tiếng đàn trong trẻo mà du dương, bất kì loại đàn nào cũng không thể so sánh. Năm đó, nghệ nhân Molly cũng nhờ cây đàn này mới khiến hoàng đế thứ tư của vương triều Assyria mê đắm, cô vất vả lắm mới được Algol ban cho. Bây giờ lại bị nói là hàng giả?! Nhưng lại không thể phản bác, chỉ có thể nuốt hận trong lòng.


“Nếu nữ hoàng thích, Jamri, ta sẽ thưởng cho nàng một nhạc cụ khác, nàng hãy dâng nó cho nữ hoàng đi.”


Cái gì? Trong nháy mắt, sắc mặt vũ nữ trắng bệch, đang muốn mở miệng, lại nghe giọng nói uyển chuyển của Tử Huyền,


“Sao lại có thể như vậy được, đây có lẽ là thứ mà Jamari yêu quý.”


Không ngờ nữ hoàng Ai Cập lại đột nhiên buông tha cho cây đàn của cô, cô đã giữ lại được cây đàn bảo bối thân yêu, vừa rồi mới oán hận, nay Jamari ngẩng đầu lên, cảm kích nhìn về phía Tử Huyền, nhưng…


“Như vậy đi, ngươi chuyển tới ở trong cung của ta, lúc nào ta muốn nghe nhạc, sẽ cho ngươi mượn.” Tử Huyền cười rạng rỡ.


Đáng tiếc nụ cười đó không lọt vào trong mắt Jamari, cảm giác bị đùa giỡn, khiến cho tâm tình cô trăm mối tơ vò, phẫn nộ tới mức sắp nôn ra máu, Menfuisu ngồi bên cạnh còn tiếp lời.


“Ý kiến hay, để Jamari ở trong cung hầu hạ nữ hoàng, thỉnh thoảng còn có thể đánh đàn khiến nữ hoàng vui vẻ.”


“Không! Hoàng đế Menfuisu!” Ta là cô gái đẹp nhất Assyria, sao chàng lại không chút do dự mà đẩy ta ra ngoài như vậy? Hơn nữa, rõ ràng nữ hoàng không ưa cô, nếu rơi vào tay người này, cô sẽ không còn đường sống!


Jamari cuống quýt nép sát vào trong lòng Menfuisu. “Là cô gái sông Nile muốn thần thiếp thay nàng hầu hạ bệ hạ.”


Ngươi đúng là đồ mặt dày! (╰_╯)#


“Carol nói như vậy sao?” Menfuisu do dự.


“Vâng, cô gái sông Nile đã căn dặn như vậy.” Nhìn thấy hắn dao động, Jamari nhân cơ hội góp lời. “Đúng rồi, hoàng thượng vẫn còn chưa xem qua điệu múa của thần thiếp! Xin hãy để thần thiếp vì ngài mà múa một điệu đi.” Đợi xem xong điệu nhảy của ta, nhất định ngài sẽ yêu thương ta, ngài sẽ không để ta rời xa ngài!


Nói xong, rời khỏi nhuyễn sạp, nhẹ nhàng đi tới giữa đại sảnh, hòa mình trong âm nhạc nhảy múa uyển chuyển.


Hoàng đế Menfuisu, hoàng đế đẹp trai, xin hãy nhìn thiếp, xin hãy nhìn thiếp, thiếp đã từng rất dễ dàng chiếm được tâm tư của Algol bệ hạ đó!


Bước chân khẽ lướt nhẽ, vòng eo lắc lư, giơ tay, liếc mắt, vô cùng hấp dẫn.


“Múa đẹp lắm!”


“Đúng vậy, rất đẹp!”


Tử Huyền nhìn đám đại thần trong sảnh đưởng mê đắm nhìn theo từng bước nhảy của cô gái kia, quả nhiên Jamari này rất mê người, có lẽ, cô ta có ý đồ dựa vào sắc đẹp muốn ở lại bên người Menfuisu chăng?


Đáng tiếc, tuy Menfuisu vừa đăng cơ không lâu, ngoài Carol, hậu cung cũng không giống như những vị hoàng đế khác có ba ngàn gia nhân, vì bên người phụ hoàng hắn có quá nhiều mỹ nhân, khiến hắn đã sớm miễn dịch với các cô gái đẹp, nếu không hắn đã sớm kết hôn với Asisu, sao có thể còn đi chú ý tới một cô nhóc mười mấy tuổi như Carol?


Tử Huyền cười lạnh, quay đầu nói với Menfuisu. “Jamari nhảy đẹp, đàn cũng giỏi, dạo này chị ở trong cung thấy nhàm chán, mượn người của em có sao không? Dù sao cũng có nhiều người hầu hạ em, có lẽ Carol cũng không để ý đâu.”


Ngồi bên dưới, thờ ơ quan sát đã lâu, đột nhiên Imhotep mở miệng ủng hộ Tử Huyền, “Đúng vậy, nữ hoàng bệ hạ vừa mới khỏi bệnh, có một vũ nữ ở trong cung hầu hạ cũng sẽ làm cho tâm tình nữ hoàng thư giãn hơn nhiều, thân thể sẽ mau chóng bình phục.”


Gì? Sao hôm nay lão hồ ly này lại như vậy… Hừ, xem ra ông ta cũng nghi ngờ thân phận của Jamari, sợ cô ả làm hại hoàng đế, nên mới giao cô ả cho ta, nữ hoàng mà trước kia ông ta cũng không hề coi trọng. Cũng tốt, dù sao cũng hợp ý ta.


“Nếu chị đã nói như vậy, đương nhiên là được, để Jamari tới hầu hạ chị đi.”


Vì thế trong lúc Jamari đang đắm chìm trong mộng ảo dùng điệu múa để mê hoặc hoàng đế, thì số phận cô đã được quyết định rồi.


Liếc mắt nhìn mỹ nhân đang nhảy múa kia, hừm hừm, Jamari, ta thành tâm mời ngươi tới hoàng cung của ta làm khách. Hahaa…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận