Áo Thuật Thần Tọa


Rhein nở nụ cười đầy quyến rũ, nói phụ họa:


- Mặc dù chỉ gặp một lần, nhưng Lucien để lại cho tôi ấn tượng vô cùng sâu sắc, ha ha, cậu vậy mà thực sự bắt đầu học chữ, ờ, thật là một thanh niên có chí khí, có khát vọng mà ta hứng thú nhất.


Nghĩ đến việc Rhein đối với nam hay nữ đều ăn tất, Lucien bị đánh giá như vậy, trong lòng không nhịn được rùng mình một cái.


Victor cười giới thiệu một câu:


- Ngài Rhein là chủ tịch đoàn giao hưởng mà ta hợp tác, ngài đây có hiểu biết rất sâu sắc về âm nhạc, chính là có sự giao lưu với ngài đây, tôi mới có thể tràn ngập cảm hứng mà viểt ra những bản hòa tấu dương cầm đầy ý nghĩa.


- Ngài, ngài chính là chủ tịch đoàn giao hưởng?


Lucien suýt trợn mắt, há hốc mồm. Mấy ngày trước Rhein còn ở trọ trong quán rượu Copper Crown của khu dân nghèo.


Mấy ngày nay, trong cuộc nói chuyện của đám người Phyllis, Lotter, thì Lucien ở trong thư viện đối chiếu mấy quyển sách, biết được sự tương đồng của địa cầu và thành phần của dàn nhạc giao hưởng, cũng học được không ít kiến thức, hiểu rõ vị trí của một chủ tịch đoàn giao hưởng, là nghệ sĩ violon dẫn đầu, khi không có người chỉ huy, còn phải kiêm cả việc chỉ huy. Một vị trí quan trọng như vậy, sao lại có thể giao cho một người vừa đến Arthaud, căn bản đối với người trong giàn nhạc là một người xa lạ?


Dường như nhận ra sự ngạc nhiên của Lucien, Rhein hài hước cười nói:


- Vì người chủ tịch trước của giàn nhạc yêu một nữ quý tộc, vài ngày trước đây đã cùng nàng ấy bỏ trốn tới nước Syracuse, không cách nào, ta đành phải thay thế vậy.


Phylis không kiên nhẫn xen ngang:


- Cho dù vị chủ tịch trước vẫn ở lại, với thực lực của ngài Rhein cũng đủ để dành vị trí đầu tiên trong diễn tấu Violon, phối hợp cùng ban nhạc. Chỉ cần luyện tập vài lần là được rồi.


- Đúng, ngài Rhein là một nhà diễn tấu Violon tốt nhất mà tôi từng gặp, đối với âm nhạc có cách nhìn rất độc đáo.


Victor cũng tán thưởng nói:


- Gặp được ngài, là vinh dự lớn nhất vào lúc này của tôi.


Lucien khẽ mỉm cười, vẻ cao thâm khó dò của Rhein, trong lòng còn cảm thấy vô cùng quái lạ, dường như quá trùng hợp. Từ một kẻ lang thang đến từ nước Syracuse, một thi sĩ cầm đàn hát rong, trong vòng mấy ngày trở thành một người diễn tấu Violon tiên phong trong dàn giao hưởng. Thực làm cho người ta khó tin, sự kỳ lạ đến không thể giải thích.


Tay phải của Rhein đặt lên ngực trái, hơi cúi xuống, cảm tạ sự tán thưởng của Victor, sau đó giới thiệu ông lão tóc bạc bên cạnh.


- Đây là ngài Xavier, nhà chế tác harpsichord xuất sắc nhất của Arthaud, có lẽ sẽ giúp ngài Victor hoàn thành việc cải tiến harpsichord.


Harpsichord còn được gọi là đàn dương cầm Bát huyền.


- Hoan nghênh ngài, ngài Xavier, trước tìm ngài đến là vì Harpsichord khó phù hợp với bản hòa tấu tôi mới viết cho đàn dương cầm, tôi hy vọng ngài có thể cải biến chút.

- Hoan nghênh ngài, ngài Xavier, trước tìm ngài đến là vì Harpsichord khó phù hợp với bản hòa tấu tôi mới viết cho đàn dương cầm, tôi hy vọng ngài có thể cải biến chút.


Victor một bên nhiệt tình chào hỏi, một bên đưa Rhein và Xavier đi lên lầu hai, cơ bản không cho Lucien có cơ hội mở miệng mượn từ điển.


Bất quá, ông dường như quên mất đám người Lucien, Annie, Colin mà rời đi còn quản gia Ace ở bên cạnh lại không xác định được mối quan hệ Lucien và Rhine, không tiện trực tiếp mời bọn họ rời đi. Do đó đám Annie, Colin tò mò nhẹ nhàng, yên lặng đi theo sau đám Phyllis về phía cầu thang.


Lucien vẫn chưa mượn được từ điển, đương nhiên cũng không cam tâm mà rời đi như vậy, do đó cũng cùng đi theo.


Lên tới tầng hai, Victor đưa Rhein và Xavier đi thẳng vào phòng ông.


- Ngài Xavier, tôi hi vọng Harpsichord có thể chịu được lực ấn của ngón tay tôi, tự do khống chế một cách chuẩn xác sự trầm bổng âm thanh, cũng như âm vực quãng rộng, có thể cộng hưởng hơn, mạnh mẽ hơn, cũng có thể tinh tế hơn.


Victor vừa nhìn Xavier mở Harpsichord ra, lộ ra bộ phận máy móc phức tạp, bộ phận dây đàn, hộp nhạc khí, vừa đưa ra những yêu cầu của mình.


Từ khi Harpsichord được phát minh cho tới nay, khiếm khuyết của nó thể hiện rất rõ ràng, khó có thể mượn lực ấn phím để thực hiện sự biến đổi âm lượng. Do đó so với việc khống chế cường độ và sự mạnh yếu của âm nhạc, chẳng qua có nhiều nhà âm nhạc, chế tác cũng đã làm những thử nghiệm và cải tạo này, thông qua một số thiết bị đi kèm khác, như lõi, chốt âm, thay bàn phím vv..vv để có được hiệu quả tương tự. Cuối cùng ép nó có thể điều khiển được sự biến hóa âm lượng, mà nhạc khí biểu diễn trước đã có tiền lệ như vậy. Victor mong rằng việc cải tạo Harpsichord có thể được như mong muốn.


Xavier cau mày:


- Yêu cầu như thế, không cách nào hoàn thành, trải qua 300 năm phát triển, việc cải tạo Harpsichord đã đạt đến cực hạn, nhiều lắm chỉ dựa vào kinh nghiệm, có được sự cải thiện nhỏ.


Victor và Rhein không nghĩ tới Xavier sẽ trả lời thẳng thắn như vậy, hai người nhất thời trầm mặc, đặc biệt là Victor, sắc mặt trở nên trắng bệch. Nếu như Harpsichord không đạt tới yêu cầu của mình, vậy khúc nhạc piano mình vừa sáng tác xong sẽ không có cách nào thể hiện ra hoàn hảo. Đối với lần đầu tiên diễn tấu trong Thánh Vịnh thính phòng của ông mà nói, có nghĩa là chưa bắt đầu đã thất bại, phải bắt đầu cải biên lại hoặc viết lại ca khúc, thật không thể chấp nhận được.


Không khí im ắng một hồi lâu, làm cho bọn Phyllis cảm thấy nghẹt thở.


- Tại sao không đổi từ phần dây gảy thành hộp đàn để đánh?


Lucien nghĩ hồi lâu, cân nhắc việc tiết lộ này có lộ ra sơ hở gì không, rồi lên tiếng phá tan sự im lặng.


Xem ra, trên thế giới này dường như không thật sự biết đến cái gọi là “ Vua nhạc cụ” của cây đàn Piano hiện đại. Vẫn còn trong giai đoạn của hai loại dương cầm cổ, nếu muốn giúp Victor hoàn thành việc cải tiến cây đàn dương cầm cổ thành Piano hiện đại. Học phí của mình sẽ có thể tiết kiệm rồi, hơn nữa việc mượn từ điển không còn khó nữa.


Trong thư viện linh hồn của Lucien, từ khi Victor đưa ra yêu cầu, Lucien đã xem hai cuốn sách “ Chế tác và điều luật dương cầm cổ” và “ Nguyên lý cơ giới Piano hiện đại”, vội vàng xem một lượt hàng chục trang, đại khái có chút dấu ấn.


Xavier nghiêm nghị nhìn Lucien.


- Như vậy với Harpsichord có gì khác biệt? Tuy rằng có thể thông qua lực của ngón tay để điều khiển âm thanh trầm bổng, nhưng âm lượng quá yếu, quá mềm, quá tinh tế chỉ thích hợp với biểu diễn trong gia đình, chứ không phải trong Thánh Vịnh thính phòng.


Ý tưởng của Lucien đối với các nhạc sĩ tại kinh đô âm nhạc này, những người phải dựa vào Thánh vịnh thính phòng mà nói, bất kể Xavier hay là Rhein, Victor đều không thấy lạ hay hoài nghi hắn vì sao lại biết được sự khá biệt giữa hai loại Piano này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận