Áo Rách Quần Manh Câu Người Ngủ


Ban đêm, phủ Thừa tướng hoàn toàn yên tĩnh. Tối nay sao đầy trời, liên kết thành một mảng lớn trên bầu trời đêm màu lam đậm như hàng ngàn mảnh vàng vụn rơi ra, như mộng như ảo. Hạ Mộ Hiên đang ở trong viện dành cho khách của phủ Thừa tướng, ngoại trừ một đoạn trên xe ngựa kia, Tạ Ngọc không cùng hắn thân cận. Tạ Ngọc xưa nay vẫn vậy, trước mặt người ngoài luôn cùng hắn bảo trì khoảng cách an toàn, cho nên dù lời đồn liên quan đến hai bọn họ lưu truyền rộng khắp trong kinh thành thì cũng không ai dám nói là thật. Có đôi khi Hạ Mộ Hiên cảm thấy, hắn và Tạ Ngọc đều là người điên, làm chuyện vô cùng hoang đường nhưng không có cách nào tìm ra lý do. Hắn thường nghĩ, vì sao mình lại phải làm như vậy, mà Tạ Ngọc, thì vì cái gì?


Tạ Ngọc thả lỏng dựa vào trong thùng nước tắm, nhìn ra ngoài cửa sổ như đang chờ đợi. Nếu như đoán không sai thì đêm nay hắn sẽ trở về. Đúng, nhất định trở về. Tạ Ngọc vẩy nước, lau chùi đủ loại vết tích trên người, tất cả đều là của Hạ Mộ Hiên lưu lại, cũng không biết là ghen hay là cố ý khiến hắn buổi tối không thể giao đãi tốt. Dấu hôn Hạ Mộ Hiên lưu lại đều rất đậm, lúc này đã biến thành màu đỏ sẫm, thậm chí còn có vết xanh tím, căn bản lau không hết.


Tạ Ngọc lắc đầu cười cười, đứng dậy từ trong thùng nước tắm, thủy châu óng ánh treo trên người càng khiến làn da trắng như ngọc, trơn bóng như sứ. Hắn tiện tay cầm một ngoại sam bạch sắc khoác lên người, bên trên thêu hạc thiên lam sắc (màu xanh da trời), tao nhã mà kiêu ngạo giống như một thân Tạ Ngọc. Tạ Ngọc ngồi trên giường giang rộng chân, nơi bắp đùi quả nhiên bị mài rách da, có thể thấy được Hạ Mộ Hiên làm chân của hắn có bao nhiêu dùng sức.


Tạ Ngọc không xức thuốc, ngồi trên giường lau tóc. Phía sau có động tĩnh nhưng Tạ Ngọc cũng không quay đầu lại, một giây sau liền bị ôm vào trong lồng ngực nóng bỏng. Tạ Ngọc khép chặt áo ngoài, che khuất vết tích trên thân thể, nhàn nhạt nói:


– “Ngươi đã đến.”


Nam nhân không trả lời, những hôn nóng ẩm không ngừng rơi trên gò má của Tạ Ngọc, đầu lưỡi liếm mắt hắn, làm cho gương mặt mỹ lệ, đẹp đẽ củaTạ Ngọc ửng đỏ, thấm ướt. Tạ Ngọc nhu thuận bị nam nhân ôm, nhắm mắt lại mặc kệ cho hắn mút hôn hai má, nhưng bàn tay nắm lấy vạt áo thủy chung không buông lỏng.


Nam nhân mặc một thân hắc y, trên mặt mang mặt nạ màu bạc, sau mặt nạ là một đôi mắt sắc bén như ưng, đôi môi mỏng mỏng, không biết là bạc tình hay là nặng tình. Tạ Ngọc gọi hắn một tiếng, nhẹ như than thở:


– “Lâu chủ…”


Minh Nguyệt lâu, một tổ chức tình báo ám sát lệ thuộc vào hoàng thất, chỉ có các đời hoàng đế và tâm phúc của hắn mới biết đến sự tồn tại này. Mỗi một lâu chủ đều là người mà hoàng đế không bao giờ hoài nghi, mà thế hệ này càng hơn đời trước, Hạ Trọng Vân bỏ ra rất nhiều công sức để mở rộng thế lực Minh Nguyệt lâu mà không sợ chút nào đến chuyện đối phương phản bội, đây cũng là nguyên nhân Đại Hạ triều kín như thiết thông, gián điệp không thể lọt đến.


Tạ Ngọc làm thư đồng của Hạ Trọng Vân, sau lại thay phụ thân đảm nhiệm chức thừa tướng, tất nhiên là một trong những thân tín của Hạ Trọng Vân, cho nên hắn và Minh Nguyệt lâu chủ cũng có không ít cơ hội công sự. Mặc dù là như vậy, nhưng hắn cũng chưa từng nhìn thấy gương mặt thật của Minh Nguyệt lâu chủ, ngoại trừ Hạ Trọng Vân, ai cũng chưa từng thấy. Nghiệt duyên của bọn họ bắt đầu từ một lần say rượu mất lý trí, có lẽ là đều quá tịch mịch, cho nên quan hệ vẫn luôn duy trì tới tận bây giờ.


Nam nhân hôn trong chốc lát, nâng người nhìn Tạ Ngọc, không ra hỉ nộ nói:


– “Ngày hôm nay hắn lên xe ngựa của ngươi.”


Tạ Ngọc thần sắc bất biến:


– “Hắn là Vương gia, muốn ngồi xe của ta, ta ngăn không được.”


Nam nhân cười lạnh, thân thủ muốn cởi y phục của Tạ Ngọc, lại phát hiện ra tay hắn đang nắm lấy vạt áo, ánh mắt nam nhân lạnh đi, chất vấn:


– “Nắm chặt như vậy làm gì, chẳng lẽ trên người ngươi có thứ gì không muốn để người nhìn thấy?”


Tạ Ngọc buông lỏng tay, nhẹ giọng nói:


– “Không có, ngươi muốn xem vậy thì xem đi.”


Y phục chảy xuống, lộ ra lồng ngực loang lổ vết tích của Tạ Ngọc, đầu v* bị chà đạp lợi hại nhất còn sưng đỏ, vừa nhìn là biết từng bị nam nhân thương yêu, yêu thích không buông tay cỡ nào, hoặc là luôn nắm trong tay thưởng thức, hoặc là ngậm tỏng miệng gặm cắn, có thể còn dùng đầu lưỡi hung hang liếm qua, nói chung là nếm đủ tư vị một đôi tao đầu v*. Trong mắt nam nhân không rõ tâm tình, lại xé quần áo của Tạ Ngọc ra, cả người hoàn chỉnh hiện lên trước mắt hắn, từ lồng ngực đến đôi chân dài, toàn bộ đều bị in dấu hôn, vết bấm mới vừa ra lò, có thể thấy được bị đùa bỡn triệt để bao nhiêu. Nam nhân trầm giọng:


– ” Không phải ta đã nói, không cho để hắn chạm vào ngươi rồi sao?”


Tạ Ngọc không hề quẫn bách vì bị bắt gian, khẽ cười:


– “Hắn chính là Vương gia duy nhất của Đại Hạ triều, dưới một người, trên vạn người, hắn muốn chạm vào ta, ta phản kháng được à?”


Nam nhân nắm cằm Tạ Ngọc, dùng ánh mắt bức người nhìn hắn, lạnh giọng hỏi:


– “Rốt cuộc là không dám phản kháng, hay là không muốn phản kháng? Hay là nói ngươi căn bản không dứt được hắn?”


Tạ Ngọc không hề lạnh nhạt mà ứng đối, bỗng nhiên lộ ra biểu tình yêu mị, tay vỗ vỗ đôi môi nam nhân, cười nhạo:


– “Sao biết vậy? Ta trốn hắn còn không kịp, làm sao mà dứt không được? Không tin ngươi xem nơi này…”


Nói rồi, Tạ Ngọc từ từ mở chân ra, kéo tay nam nhân, để hắn đụng vào hậu huyệt:


– “Ngươi sờ đi… sạch sẽ, ngày hôm nay ta không cho hắn tiến vào thân thể của ta. Còn cái khác… Chung quy phải cho chút ngon ngọt, hắn mới có thể không chân chính xâm phạm ta, không phải sao, nếu như cự tuyệt gắt quá, hắn cưỡng ép thì ta cũng không có cách nào. Lâu chủ, đêm qua ta đã đáp ứng ngươi, hậu môn chỉ cho một mình ngươi làm, ta đây không phải đã làm tròn rồi sao?”


Nam nhân nghe xong lời này, không vui vẻ chút nào, không biết tại sao tâm tình trái lại càng mất khống chế. Nam nhân cực lực kìm nén đau đớn, tức giận trong ngực, không muốn để Tạ Ngọc nhìn ra. Hắn giận quá hóa cười:


– “Thật sự chưa cho làm? Lời của tiểu tiện hóa nói, một chữ ta cũng không tin.”


Tạ Ngọc bình tĩnh đáp lời:


– “Lâu chủ tự tay kiểm tra một phen chẳng phải sẽ biết sao? Đem đại dương v*t của ngươi chen vào, tỉ mỉ mà kiểm tra tao hóa không biết xấu hổ và tao hậu môn không tiết tháo này, xem lãng hậu môn ngày hôm nay có ăn qua dương v*t khác không?”


Nam nhân cười lạnh, bẻ chân Tạ Ngọc lên trước ngực, côn th*t màu đỏ tươi không lưu tình mà cắm vào tàn nhẫn làm, ánh mắt lưu chuyển trên phần đùi rách da của Tạ Ngọc, khinh thường nói:


– “Coi như đã làm thì ngươi còn giữ lại chứng cứ cho ta kiểm tra à? Ha ha, đồ đĩ này nói không chính xác, đến, để ta xem bên trong có tinh dịch dã nam nhân lưu lại không?”


Tạ Ngọc cười không ngừng:


– “A… Các ngươi thật là chân hữu ý tư, a… Đừng sâu vậy, ô, thật thoải mái… Ân, các ngươi a, đều gọi đối phương là dã nam nhân…”


Nam nhân không ngừng động tác dưới khố, trào phúng:


– “Ai bảo ngươi là đồ đê tiện thích bị dã nam nhân thao? Hô… bên trong hậu môn thật ẩm ướt, là dịch thể của ai, hả?

– “Ai bảo ngươi là đồ đê tiện thích bị dã nam nhân thao? Hô… bên trong hậu môn thật ẩm ướt, là dịch thể của ai, hả?


Hai mắt Tạ Ngọc mơ hồ nhìn khí cụ của nam nhân ra vào trong hậu môn, trong mắt loé ra mê luyến, nhanh đến khó phát hiện. Hình như hắn sợ bị nam nhân phát hiện ra, dứt khoát nhắm mắt lại. Trên người càng thêm nhạy cảm, tao điểm bị va chạm liên tiếp, cái mông càng ngày càng ẩm ướt. Tạ Ngọc thở ra, nói:


– “Là của ta, a… Hắn sờ ta, hôn ta, cơ thể của ta rất kích động, muốn dương v*t, bên trong cái mông toàn là nước, nha a… Đừng dùng sức, ta, a… Ta không phải cố ý, ta không cho hắn làm, hậu môn vẫn ngứa đến bây giờ, a… Đừng dừng, cầu ngươi đừng dừng lại, ta đã ngứa một buổi trưa, rất hư không…”


Nam nhân sau một phen kịch liệt thao thao, bỗng nhiên thả chậm động tác, mài mài nhợt nhạt lên miệng huyệt, thỉnh thoảng mới đi vào một lần, tốc độ cũng chậm rãi, tựa như muốn làm đến mỗi một nơi tao thịt bên trong cái mông. Nam nhân dùng ngón tay cái chai sạn lê nhẹ lên bắp đùi rách da:


– “Đừng nói như mình là trinh tiết liệt phụ, mãnh liệt như này, ngươi cho hắn chân giao? Nói cho ta biết, vì sao?”


Tạ Ngọc cắn môi, cuối cùng không thèm đến xỉa nói:


– “Bởi vì ta dâm đãng, a… Cho ta, làm ta bắn, a… Ta thích dương v*t làm, ta bị hắn hôn đến dục hỏa khó nhịn, nha a… Quá nhanh, lâu chủ, ta, nha a…”


Nam nhân biết không thể nghe được đáp án mình muốn, không nghĩ tới Tạ Ngọc lại kiêu ngạo như vậy, thà rằng thừa nhận là mình dâm đãng, cũng nhất quyết không hé miệng là bởi vì không có cách nào từ chối Hạ Mộ Hiên.


Nam nhân nhắm mắt lại, đột nhiên cảm giác thấy còn gặng hỏi nữa thì mình thành ngốc luôn, không nói một câu nào, cũng không hôn, chỉ nắm cái đùi lớn của Tạ Ngọc không ngừng mà làm, dương v*t đâm đến tung toé d*m thủy, khắp phòng tiếng chỉ còn tiến thở dốc và thanh âm gọi giường.


Nam nhân bắn một hồi bên trong cái mông của Tạ Ngọc rồi sửa sang lại quần áo, xuống giường, nói:


– “Ngươi nghỉ ngơi đi, ta còn có việc.”


Tạ Ngọc nằm trên giường, ánh mắt còn chút tan rã, mãi đến tận khi nam nhân đi đã lâu rồi, hắn mới đứng dậy. Tạ Ngọc không có tâm tình chỉnh đốn lại cơ thể, kéo thân thể uể oải, mang một thân chật vật đến một gian phòng cách đó không xa.


Trong phòng trang trí đơn giản nhưng có loại đại khí hồn hậu, trên tường treo chân dung một người, người này cực kỳ giống Tạ Ngọc, khiến người ta khó có thể phân chia tướng mạo, chỉ là khí chất lại hoàn toàn khác nhau.


Rõ ràng cùng là mỹ mạo tuyệt sắc, nhưng nếu Tạ Ngọc quyến rũ phong lưu, thì người kia ác liệt lãnh đạm, mặc một thân khôi giáp ngân sắc, uy phong lẫm lẫm không thể khinh nhờn. Tạ Ngọc tiến đến xoa xoa bức hoạ kia, dán đầu lên, nước mắt chảy ra:


– “Xin lỗi, ta không nên như vậy. Đã biết rõ hắn thân cận ta là vì… Ta không dứt được hắn… A Cẩn, sau khi ngươi đi, chúng ta đều điên rồi.”


Duy trì tư thế ấy hồi lâu, Tạ Ngọc lau khô nước mắt, nhẹ giọng nói:


– “A cẩn, ngươi yên tâm, cả đời này, ta sẽ không để Hạ Mộ Hiên biết được tâm tư của ta, vĩnh viễn không biết. Đây là kiêu ngạo cuối cùng của ta, cũng là điều duy nhất ta có thể làm cho ngươi… Ta yêu hắn, A Cẩn, đây là bí mật chỉ hai chúng ta biết.”


Nói xong, Tạ Ngọc xoay người rời khỏi gian phòng.


Ngày kế, là một ngày nắng đẹp, dương quang chiếu dọi, tựa hồ có thể xua đuổi hết thảy lo lắng, ngẩng đầu nhìn dương quang, phảng phất lại thấy được một ngày tháng tốt.


Dung Khanh nghĩ đến sư phụ, thức dậy rất sớm. Lúc tỉnh lại phát hiện ra mình đang nằm trong ngực nam nhân, da thịt trần trụi dán vào nhau, dương v*t của nam nhân vậy mà còn đang cắm trong tao động của hắn. Ách, không trách lại thoải mái vậy, khi trước, mỗi sáng sớm tỉnh lại nơi đó đều phải ngứa một hồi lâu làm hắn phải chạy vào trong tuyết luyện công phu nửa canh giờ mới có thể áp chế lại, làm sao mà thỏa mãn được như bây giờ.


Thương Trần Triều cũng tỉnh dậy, đối diện hắn, hôn trong chốc lát, Dung Khanh cảm thấy rõ ràng dương v*t bên trong nhục huyệt cứng rắn biến lớn căng đầy bướm dâm co dãn. Loại cảm giác có vật biến to trong huyệt đạo thực quá kích thích, Dung Khanh không nhịn được dùng sức kẹp lại, dùng nhục huyệt mềm mại kẹp lộng đại dương v*t của nam nhân.


Thương Trần Triều thoải mái đến mức thở dốc, cười nói:


– “Đồ lẳng lơ nhà ngươi, lại chủ động hầu hạ dương v*t, bướm dâm thật biết kẹp, sáng sớm đã muốn ép khô ta?”


Dung Khanh chu môi:


– “Ca ca thực dũng mãnh, mới không bị Khanh nhi ép khô, mỗi lần đều là Khanh nhi bị ca ca làm ngất đi, chảy thật nhiều thật nhiều nước, nhưng như vậy lại rất thoải mái…”


Thương Trần Triều bị mấy lời của Dung Khanh làm cho bốc hỏa, không khách khí chút nào lại làm hắn. Thương Trần Triều sợ Dung Khanh mệt, nên chỉ làm một lần rồi bỏ qua. Dung Khanh căn bản không thỏa mãn, nhưng vì lo lắng cho sư phụ, không dám tham vui quá nên cũng phải ngồi dậy.


Thương Trần Triều biết tâm sự của hắn, nói:


– “Đừng lo lắng, ta đã suốt đêm đưa tin cho hoàng thượng, nếu sư phụ ngươi đã đến kinh thành, bất kể là ở đâu đều chạy không thoát cơ sở ngầm của Hạ Trọng Vân, chắc chắn có thể tìm ra.”


Dung Khanh ngạc nhiên:


– “Ngươi biết hoàng thượng?”


Thương Trần Triều thấy ánh mắt sùng bái kia của Dung Khanh, cười nói:


– “Đúng vậy.”


Thương gia có mấy đời minh chủ võ lâm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sắp tới Thương Trần Triều cũng sẽ tiếp nhận chức vụ, có thể nói là làm lão đại của toàn giang hồ. Võ lâm nhân sĩ bảy quốc đều do minh chủ quản, mà từ trước đến giờ trong chốn võ lâm có rất nhiều người tài ba dị sĩ, cho nên bất kỳ hoàng đế nước nào cũng không dám khinh thị Thương gia, còn dùng hết khả năng để giao hảo với bọn họ, thậm chí là lôi kéo. Bất quá tình cảm của Thương Trần Triều và Hạ Trọng Vân là do đánh nhau mà thành. Hai người thường xuyên luận bàn võ công, trong giao du phát hiện tính khí gần gũi, cùng ưa thích chung không ít cái, cho nên thành huynh đệ tốt.


Dung Khanh tâm tư đơn thuần, sau khi nghevậy thì yên tâm không ít,  nhưng vẫn có chút đứng ngồi không yên, hỏi:


– “Vậy lúc nào mới có tin tức?”


Thương Trần Triều đáp:


– “Với năng lực của Hạ Trọng Vân, phỏng chừng nửa ngày là có. Vậy ca ca dẫn ngươi đi mã tràng cưỡi ngựa, buổi trưa trở về nói không chắc là có tin tức rồi.”


Dung Khanh biết mình có chờ cũng vô dụng, lại càng không muốn từ chối đề nghị của Thương Trần Triều, liền cùng hắn tới mã tràng của Thương gia.

Dung Khanh biết mình có chờ cũng vô dụng, lại càng không muốn từ chối đề nghị của Thương Trần Triều, liền cùng hắn tới mã tràng của Thương gia.


Toàn bộ mã tràng trừ hai người bọn họ ra thì cũng không có người nào khác, Dung Khanh không biết cưỡi ngựa nên được Thương Trần Triều mang đi, ngồi phía trước nam nhân, rong ruổi mã tràng. Dung Khanh thích loại cảm giác chạy băng băng tùy ý, cho nên Thương Trần Triều càng cưỡi càng nhanh, thân thể Dung Khanh nảy lên nảy xuống trên lưng ngựa, gần như lắc lư, nghiêng ngả. Thương Trần Triều một tay đỡ bụng hắn, lồng ngực kề sát sau lưng hắn, mỗi lần hơi động là tiếp xúc ma sát kịch liệt, thân thể vốn chưa được ăn no nên rất mau liền tràn trề nước.


Dung Khanh cảm thấy xấu hổ sâu sắc, vốn không muốn nhắc tới, tưởng bản thân có thể chịu nổi, nhưng hạ thân càng lúc chảy nước càng nhiều, bởi vì trên ngựa, cơ thể không ngừng lên cao rồi hạ xuống, cho nên d*m thủy chảy đến càng dữ dội, bên trong sa y của Dung Khanh cái gì cũng không có, phỏng chừng tao thủy đã vẩy ra rồi.


Thương Trần Triều cũng phát hiện dị thường của hắn, cố ý ghé vào lỗ tai hắn hỏi:


– “Bảo bối nhi, sao ta lại ngửi thấy một luồng tao vị?”


Thân thể Dung Khanh run lên, lúc rơi xuống mông lại không đáp xuống lưng ngựa, trái lại là ngồi trên tay Thương Trần Triều. Thương Trần Triều duỗi tay lần mò, quả nhiên hạ thân của vật nhỏ đã ướt dầm dề, không khỏi cười nói:


– “Cỡi ngựa mà cũng có thể phát tao, muốn bị thao trên lưng ngựa sao?”


Nam nhân thả chậm tốc độ, cũng không chờ Dung Khanh trả lời, đã nhấc cái mông của hắn lên, nhét dương v*t vào trong hoa huy*t. Dung Khanh mềm nhũn rên rỉ một tiếng, cảm thấy quả thực muốn thoải mái chết được. Ai biết, nam nhân căn bản không có chậm rãi làm hắn, mà là sau khi chờ toàn bộ dương v*t cắm vào, đột nhiên đánh một roi lên ngựa.


Ngực hí dài một tiếng, tức khắc chạy như điên, tốc độ còn nhanh hơn hồi nãy nữa. Dung Khanh dựa lưng lên người nam nhân, bị đai ngựa không ngừng ép dùng tao huyệt phun ra nuốt vào dương v*t của nam nhân, dương v*t đi vào tới độ sâu trước nay chưa từng có, thật như muốn đỉnh khai toàn bộ thân thể của hắn. Dung Khanh muốn kêu, nhưng ngay cả khí lực để kêu cũng không có, toàn thân đều bị nam nhân nắm trong tay. Nam nhân từ phía sau luồn tay qua bên sườn, vuốt vú của hắn, dương v*t trong cơ thể tựa như một đại tướng quân khai cương thác thổ (mở rộng đất đai biên giới), thế bất khả đáng.


Bị thao lộng một trận kịch liệt như thế, hạ thân của Dung Khanh tựa như phát hồng thủy, tao dịch chảy không ngừng. Thương Trần Triều có lẽ cũng sợ kịch liệt như vậy làm hắn chịu không nổi, liền cho ngựa chậm rãi tản bộ.


Động tác đột nhiên chậm lại, đột nhiên biến hóa làm cho Dung Khanh khóc lên:


– “Ca ca, thật đáng sợ… Ô ô, Khanh nhi cũng bị dương v*t chọi hỏng, vừa nãy, a… thật là thoải mái, hu hu, tao huyệt phun thật nhiều nước…”


Thương Trần Triều rút dương v*t ra, để Dung Khanh nằm ngửa trên lưng ngựa, vòng chân dài quanh hông của mình. Tư thế này khiến Dung Khanh thoải mái không ít, nhưng trong huyệt hư không làm hắn khó chịu, chủ động nói:


– “Ca ca, Khanh nhi nói sai, không có đáng sợ, là thoải mái… Thật là thoải mái, hu hu, ca ca đừng nóng giận, tiếp tục làm Khanh nhi có được không… Thật thoải mái muốn chết…”


Thương Trần Triều cười nói:


– “Tiểu sỏa qua (nhóc khờ khạo), lúc nào ca ca cam lòng không làm ngươi. Chúng ta đổi tư thế.”


Nói xong, Thương Trần Triều liền tiến vào, mặc dù ngựa chạy so với ban nãy có chậm đi, nhưng dù gì cũng có tốc độ, Dung Khanh bị xóc nảy thừa nhận nam nhân đỉnh lộng cùng tập kích, quả thực là dục tiên dục tử, hắn còn cầm lấy tay nam nhân đưa đi sờ soạng kiều nhũ của mình, quả thực là cực khoái.


So với cuồng phong sậu vũ vừa rồi, nhịp thao lộng hiện tại khiến người có loại lưu luyến, si mê, thư thích hơn, Dung Khanh hận không thể luôn luôn bị cắm xuống. Trên lưng ngựa từ lâu đã một mảnh ẩm ướt dính nháp, tất cả đều là dâm dịch hai người làm ra, ngựa tựa hồ cũng không thoải mái, dùng sức lắc mình. Dung Khanh suýt chút nữa bị quăng ra, kinh hô một tiếng, sau đó lập tức được nam nhân ôm lấy, giữu nguyên tư thế xen vào, trực tiếp sử dụng khinh công.


Thân thể hai người tương liên, phiêu phiêu trên không trung, Thương Trần Triều ỷ vào võ công cao hiếm thấy, trên không trung dưới tình huống không hề mượn lực, động eo dùng sức thao mấy cái. Dung Khanh kích động không thôi, không chỉ hạ thân tràn lan nước như thủy triều, tưới cho dương v*t nam nhân một thân tao thủy, mà cả trước ngực cũng phun sữa…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận