Anh Phạm Một Sai Lầm


Tôn Uyển rất nhanh đã mang người lên. Vẻ mặt Phác Trạch bình tĩnh, hoàn toàn không còn bộ dáng vừa trải qua cảnh trong nhà lục đục, thậm chí đối với đám người không thân quen như bọn cô cũng không có chút nào không tự nhiên hoặc xấu hổ, cũng không biết là do năng lực thừa nhận của hắn lớn, hay là biến thái.


Phác Hạo bởi vì khóc nên nhìn có chút thảm, vốn đôi mắt đã không lớn lại vì sưng đỏ hiện tại gần như không nhìn thấy mắt đâu luôn rồi. Nhưng cậu nhóc trước tiên vẫn bắt được bóng dáng Trình Cẩn Ngôn, cũng ách cuống họng gọi tên Trình Cẩn Ngôn.


Triển Ngưng đẩy đẩy củ cải nhỏ đang dính trên người cô.


Trình Cẩn Ngôn có chút miễn cưỡng nhấc mí mắt lên liếc qua Phác Hạo một cái xem như đáp lại.


Trên tầng thượng có một cánh cửa nhỏ, vốn là để lại cho người sửa ống nước đi lên, về sau bởi vì vị trí tốt, mùa hè có thể đi lên hóng gió, dần dần có không ít hộ gia đình cũng sẽ chạy đến hóng mát. Bởi vậy ở bên kia đặt một cái thang, tuy nhiên thoạt nhìn rất đơn sơ.


Bởi vì đồ ăn được chuẩn bị vô cùng phong phú, nhiều hơn hai người cũng tuyệt đối có thể no bụng, không cần phải mua thêm đồ.


Một nhóm người túi lớn túi nhỏ khiêng lên tầng thượng.


Phác Hạo giống như bị biến cố vừa rồi làm cho hoảng hồn, ý vị muốn đi đến gần bên cạnh Trình Cẩn Ngôn.


Nhưng ngại trước đó mỗi lần ở chung đều không thoải mái, Phác Trạch tự nhiên là kềm lại em trai nhà mình rồi, chủ yếu là sợ đứa em trai mập này chạy đi làm bao cát cho người ta.


Tầng thượng đặt ba cái thùng chứa nước, trong đó còn cố ý lắp đặt vòi nước.


Tôn Uyển vừa mở vòi nước, vừa nói: “Người đến trên này nướng đồ ăn rất nhiều, đây cũng là vì vừa nhanh vừa tiện lợi. Đêm mùa hè càng có nhiều người, thời tiết tốt, gió lớn càng thêm thoải mái.”


Một cơn gió lạnh thổi qua, Tôn Uyển hắc xì một cái, “CMN, nước mũi đều chảy ra.” 


Trải tấm bạc duy nhất trên mặt đất, Triển Ngưng tìm vài cục đá ngăn chặn bốn phía.


Phác Trạch quen cửa quen nẻo dọn xong đồ nướng, đốt lửa, để đồ ăn lên trên giấy bạc nướng. Tống Dương thì ở bên cạnh giúp đỡ, chàng trai này rõ đầu rõ đuôi, rất cẩn thận. Triển Ngưng quay đầu liền trông thấy hắn giơ lên Lan Hoa Chỉ ở đằng kia lật qua lật lại xiên nướng, cùng Phác Trạch tràn đầy khí chất đàn ông hiển nhiên chính là bộ dáng của một cô vợ nhỏ.


Triển Ngưng khoan tay ngồi nhìn.


Bên cạnh còn có một giá nướng, Triển Ngưng nghiêng đầu xoay cổ vài cái, chọt chọt Trình Cẩn Ngôn vẫn luôn ở bên cạnh mình, “Cậu qua bên kia gọi anh trai tới đây giúp nướng cá đi!”


Triển Minh Dương vừa nghe lập tức xung phong nhận việc, “Em đi em đi!"


Nói xong liền nện bước chân ngắn, trong nháy mắt liền chạy xa.


Triển Ngưng lại nhìn Trình Cẩn Ngôn không có phản ứng gì, thực là CMN giống tiểu công chúa.


Phác Trạch rất nhanh dùng lưới sắt ôm lấy mấy khối than đỏ rực tới, bỏ vào trong kệ nước của Triển Ngưng, lại dặn dò vài điều cần chú ý rồi lại đi trở về.


Triển Ngưng gạt mấy cái túi nilon, “Muốn ăn cái gì, tự mình chọn.”


Triển Minh Dương: "Cái này cái này!"


Triển Ngưng: "Một đống thịt, em lại cố tình chọn cà, có ngốc hay không. Cậu thì sao?”


Trình Cẩn Ngôn chỉ chỉ cánh gà.


Triển Ngưng bỏ đồ hai cậu nhóc chọng lên kệ nướng, lại thả một ít dạ dày, bao tử, quét quét chút dầu, khói trắng từ từ mãnh liệt bốc lên.


Tôn Uyển tới liếc nhìn, "Ui, xem ra không tệ nha."


"Cũng tạm.” Triển Ngưng nghiêng qua liếc cô, người nào đó bưng một dĩa đồ ăn ăn, “Nướng cái gì? Cho mình ăn một chút.”


Tôn Uyển cười tủm tỉm, “Không phải cậu cũng đang nướng đó sao? Chờ đi.”


"Nhanh, cho mình một chút, vì bữa tiệc tối nay mình đã cố ý không ăn sáng đó.”


Tôn Uyển: "Đáng đời!"


Triển Ngưng nhào qua muốn chụp cái dĩa đồ ăn, Tôn Uyển nhẹ nhàng linh hoạt tránh thoát, vui vẻ chạy về phía bọn người Phác Trạch bên kia, chớp chớp đôi mắt cố tình đùa giỡn với Triển Ngưng.


Triển Ngưng mắng nhỏ một câu. Một tay cô quét gia vị, một tay cầm cái gắp, đập đập vung vung lên xuống trên không trung, ngoại trừ ngồi nhìn vĩ nướng chờ đợi thì không thể làm được gì khác.


Giá nướng được đặt trên ghế dài, nửa cái mông của Triển Ngưng còn không có trở về vị trí cũ, lại có người kéo quần áo cô.


"Chị!" Triển Minh Dương nhìn cô giơ đồ trong tay lên, “Cho chị ăn.”


Thằng nhóc này không biết lúc nào thì chạy đến bên kia cầm đồ ăn trở về, vài xiên nướng chay mặn phối hợp, có sắc có hương.


Triển Ngưng thoáng cái liền vui vẻ, cũng không quan tâm trên tay có cẩn hay không, nắm lấy cục thịt ở dưới cằm Triển Minh Dương nhéo nhéo vài cái, “Quả nhiên là Tiểu Triển nhà chúng ta tốt nhất, yêu em!”


Sau đó không khách khí mò lấy hai xiên nướng nhét vào trong miệng. Triển Minh Dương cười híp mắt nhìn cô, cằm bị bẩn cũng hồn nhiên không thèm để ý, cúi đầu cầm lên một xiên nấm hương, há miệng nhỏ bắt đầu gặm.


Hai chị em tương thân tương ái không coi ai ra gì, Trình Cẩn Ngôn đứng đó cầm rau củ nướng cà lăm mấp máy môi không biết tư vị gì, nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong tay cũng bắt đầu trở nên có chút hứng thú.


Trên đất có một túi đựng đồ uống, Trình Cẩn Ngôn cũng muốn được chú ý, học theo cầm lon nước đưa cho Triển Ngưng.


Cậu nhẹ nói: “Chị, cho chị uống.”

Cậu nhẹ nói: “Chị, cho chị uống.”


Triển Ngưng vừa nghiêng đầu liền đối mặt với lon nước đã được mở nắp sẵn cùng đôi mắt to tròn, cộng thêm ánh mắt đầy trông mong thật sự càng tăng thêm sức mạnh. Triển Ngưng chần chờ nhận lấy lon nước trong tay cậu, dưới ánh nhìn của cậu, tại cái lạnh tiêu điều mùa đông nhấp một ngụm. 


Trình Cẩn Ngôn tiếp tục nhìn cô, ánh mắt có chút kỳ quái, giống như có thứ gì đó bén nhọn muốn chui ra ngoài theo khe hở, nhưng rất đáng tiếc Triển Ngưng cũng không biết cậu đang nghĩ cái gì.


Bởi vậy cô mất vài tế bào não suy nghĩ vài giây, cuối cùng phun ta hai chữ: “Cám ơn.”


Mong đợi trong mắt Trình Cẩn Ngôn cứ như vậy “ầm” một tiếng sụp đổ. Cậu lần nữa cúi đầu chậm rãi ăn đồ nướng. 


Hình như đây là khái niệm lần đầu tiên cậu biết sự chênh lệch giữa mình và Triển Minh Dương, “Cám ơn” cùng “Yêu em” cách thực sự quá xa. 


Triển Ngưng cũng không có thiên phú nướng đồ gì, nướng hai lần không phải nướng cháy thì chính là nửa sống nửa chín, rốt cuộc lựa chọn buông tha. Mặt dày gia nhập đội ngũ ăn chùa.


Tống Dương tiếp nhận đống đồ nướng của cô, bộ dáng cô vợ nhỏ phiên bản nam tóm lại cũng là con trailàm việc tương đối vững vàng.


Trình Cẩn Ngôn chuyên tâm gặm hai xiên cánh gà, tay nghề của Tống Dương hiển nhiên được công nhận. 


"Lớp phó học tập, dựa vào tay nghề này bà xã tương lai của cậu quả thật không phải hạnh phúc bình thường đâu!” Trong miệng Triển Ngưng đang ăn còn không chịu ngồi yên, cười hì hì trêu chọc chàng trai thành thật. 


Hai lỗ tai Tống Dương đỏ ửng, mắt cũng không dám ngước lên, “Cậu đừng nói lung tung.”


Giọng nhỏ giống như tiếng muỗi, gió thổi qua liền bay đi theo không khí. 


Triển Ngưng: “Sao lại thành nói lung tung rồi, đến 30 tuổi cậu còn chưa có vợ liền đến nhận tôi đi, tôi đến làm con dâu nhà họ Tống của cậu.”


"Ai ui!" Tôn Uyển nghe thấy, kỳ quái góp lời: “Còn chưa trưởng thành đã nghĩ chuyện tìm nhà chồng rồi, bạn học Triển, tầm nhìn thật rộng!"


Lời vừa dứt, Tôn Uyển lại chuyển hướng sang Tống Dương, “Nương nương, tôi cũng đến xếp hàng vậy, nếu đến lúc đó cậu vẫn còn chưa có bà xã thì tôi liền làm bà xã nhỏ của cậu.”


Triển Ngưng nghĩ: “Chính cung nhà cậu cách 2m đang nhìn chằm chằm cậu kìa, còn không biết xấu hổ ở đây hồng hạnh vượt tường.”


Triển Ngưng đụng Tôn Uyển một cái, “Cậu chạy tới xem náo nhiệt cái gì, cút sang một bên!"


Tôn Uyển cũng đụng lại cô bạn thân một cái, xem thường nói: “Không đó!”


Nói xong liền tiện tay cướp lấy xiên nướng cuối cùng trong dĩa của Triển Ngưng.


"Cậu!” Triển Ngưng, “Cậu muốn chết có phải không?”


Tôn Uyển cắn hai ba miếng liền nuốt xuống, “Thôi đi, cậu đều sắp mập lên một vòng rồi, mình đây là vì muốn tốt cho cậu.”


Triển Ngưng hoàn toàn ghét bỏ nói, "Cút cút cút cút!"


Hai người ở nơi này chọc cười, lại không biết người bị đem ra làm đề tài giải trí, Tống Dương, đã sắp đỏ mặt đến bùng nổ.


3 tiếng sau hoạt động nướng đồ ăn này rốt cuộc kết thúc, thời gian cũng đã sang buổi chiều tối, mặt trời đã ẩn hiện về Tây.


Bọn họ ngồi trên mặt đất, bên cạnh còn một đống rau củ dư lại, Tổn Uyển lúc này móc ra hai bộ bài tú-lơ-khơ.


Cô vừa xài bài vừa hét to: “Đến đến, muốn làm nhà cái hay thế nào, tùy ý chọn!"


Phác Trạch: "Cô đúng là chuẩn bị đầy đủ đồ."


"Như nhau?” Tôn Uyển cười có điểm ý vị thâm trường, Triển Ngưng quan sát bộ dáng gian ác của cô bạn thân chỉ biết không có chuyện gì tốt, quả nhiên một giây sau Tôn Uyển móc ra một cái túi nilon từ tảng đá bên cạnh, “Téng téng teng, đến, hôm nay không say không về!"


Tổng cộng cũng có 3-4 lon bia, còn không say không về, Triển Ngưng cũng không muốn nói đến cô nữa. 


Bia rượu đối với đứa nhỏ mười mấy tuổi là đồ cấm kỵ. Nó tượng trưng cho một người đã trưởng thành, một sự thay đổi. Nó làm cho thiếu niên trở thành đàn ông, làm cho thiếu nữ trở thành phụ nữ. Nó là hành động táo bạo, gây rối không cách nào nói được thời thanh xuân. 


Hôm nay hành động táo bạo, gây rối này bị Tôn Uyển làm trắng trớn, không che giấu. Phác Trạch không có phản ứng gì, hiển nhiên đồ chơi này không phải là lần đầu tiên đụng đến.


Học sinh ngoan Tống Dương thì có chút linh hồn muốn run lên, “Cái này, cái này, cái này, không tốt lắm đâu, rượu bia vẫn là đừng nên uống.”


"Chỉ là một chút, uống cũng sẽ không chết!" Tôn Uyển liếc mắt nhìn hắn một cái, đổ bia vào cái ly nhựa duy nhất, không nói lời nào nhét vào tay Tốn Dương đã cứng thành cọc gỗ, ra lệnh: "Uống....uố...ng!"


Tống Dương run rẩy cầm, quả thật giống như bị phạt.


Tôn Uyển lại rót một ly đưa cho Triển Ngưng. Đối với Triển Ngưng đã sống qua hai kiếp mà nói quả thật cái này chỉ là chuyện nhỏ, cô không có bất kỳ từ chối nào liền giơ tay muốn uống.


Kết quả có người nhanh hơn cô một bước.


"Bốp” một tiếng đánh trật tay Tôn Uyển, sự tình xảy ra đột ngột ai cũng không dự đoán trước được, duy nhất cái ly bia từ trong tay Tôn Uyển rớt xuống đất, phát ra tiếng vang.


Triển Ngưng: "......."


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Cẩn Ngôn nhăn lại, nghiêm túc nói: “Dì bảo em trông chừng chị, hai ngày trước mới ăn đồ hư làm hỏng bụng nên không thể ăn đồ bậy bạ….” Cậu nghĩ nghĩ cảm thấy không đúng lắm, lập tức đổi giọng, “Không thể uống đồ bậy bạ!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận