Anh Phạm Một Sai Lầm


Buổi tối này Triển Ngưng cõng Trình Cẩn Ngôn khóc sướt mướt về nhà. Nhà họ Triển ở lầu 11, có thang máy.  


Thời điểm chờ thang máy, Trình Cẩn Ngôn víu lấy cổ Triển Ngưng, hậu tri hậu giác phản ứng được đêm nay hình như huyên náo hơi lớn.


Cậu nhỏ giọng bày tỏ bản thân có thể tự đi, Triển Ngưng ước gì có thể ném cậu xuống, vừa chuẩn bị buông tay.


Lý Tri Tâm không mặn không nhạt nói: “Cõng đi, khóc một hồi cũng kiệt sức, cần nghỉ ngơi nhiều.”


Triển Ngưng: "......"


Triển Ngưng đối với sự cẩn thận chăm sóc tới mức này của mẹ quả thật không còn lời nào để nói. 


Trên đường Trình Cẩn Ngôn có chút ngẩn ngơ, bọn họ chưa từng tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy, cằm kề trên bả vai gầy yếu, hô hấp hít vào là mùi thơm nhè nhẹ, giống như mùi hương trên chăn mền của cô.


Trên vách tường thang máy phản xạ lại khuôn mặt bực bội kềm nén của Triển Ngưng, cô nhìn chằm chằm vào con số màu đỏ trên thang máy, xem chừng một giây cũng không muốn chờ lâu. 


Trình Cẩn Ngôn lại nghĩ tới tình cảnh chung sống hàng ngày của chị em Triển gia lúc trước, cậu hâm mộ sự thành thạo khi Triển Minh Dương đối mặt với Triển Ngưng, lại ghen tỵ Triển Ngưng luôn bảo vệ Triển Minh Dương, cậu nghĩ thầm: “Bản thân so với Triển Minh Dương ở bất kỳ phương diện nào cũng giỏi hơn.”


Đôi tay ôm cổ Triển Ngưng càng thu chặt. 


"Ai, cậu buông bỏng một chút, tôi sắp bị cậu siết chết rồi.”


Trình Cẩn Ngôn nhanh chóng liếc cô một cái, thoáng buông lỏng.”


Lý Tri Tâm ở một bên quan sát hai người một hồi, không nói thêm cái gì. 


Sau khi đến nhà, Triển Ngưng ném thẳng người trở về phòng, tắm rửa xong như bình thường đi ra ngồi trên bàn học chơi đùa với đống tài liệu thời trang.


Tuổi còn nhỏ, có thể tiếp xúc với kiến thức thực tế cũng có hạn, chỉ có thể nhờ vào sách vở sờ soạn chút hình thức bên ngoài, không có người sẽ thừa nhận quan điểm của một đứa nhỏ 12 tuổi, giống như không có người nào đối đãi với một đứa nhỏ 12 tuổi như một người trưởng thành. 


Triển gia không giàu có gì, nhưng cũng xem như là gia đình khá giả. Thường ngày Triển Ngưng không xài nhiều tiền tiêu vặt, cộng thêm tiền lì xì những ngày lễ đặc biệt, tiền để dành của cô cũng có được đôi chút. 


Triển Ngưng đặt hai loại tạp chí thời trang, một cái là tuần san, một cái là nguyệt san, hai kỳ sẽ chuyển giao một lần. Từ nay về sau chỉ cần có thời gian thì liền lật xem, xem xong liền cắt dán thành tư liệu.


Học thiết kế thời trang điểm mấu chốt nhất là biết cách phối hợp. Từ màu sắc vật liệu, đến phân loại dáng người…… Mặc dù phần lớn mọi người thiên phú có hạn, nhưng về phần cố gắng vẫn như cũ không thể thiếu.


Lúc Lý Tri Tâm đẩy cửa bước vào, Triển Ngưng đang cầm tạp chí ngẩn người. Cô đang suy nghĩ xem phần trang điểm hồng hồng xanh xanh trên mặt người mẫu này cùng với trang phục có liên quan gì, có vài nhà thiết kế thuộc về phái trừu tượng, rất khó có thể từ những đường cong hình thể khoa trương kia tìm ra điểm liên kết.


"Hôm nay phiền Triển tiểu thư rút chút thời gian cho bà mẹ già này, chúng ta đến trò chuyện một chút.” Lý Tri Tâm kéo cái ghế quan ngồi xuống, tự nhiên bắt chéo hai chân. “Tranh thủ thời gian, dẹp đống đồ này qua một bên, nghiêm túc một chút.”


Triển Ngưng cười đùa hí hửng để tạp chí qua một bên, “Buổi tối đừng nghiêm túc như vậy, mẹ làm cho con căng thẳng.”


"Cần phải vậy, con không căng thẳng thì ai căng thẳng đây.”


Triển Ngưng: “Đây là muốn nói chuyện gì với con?”


Hai tay Lý Tri Tâm đặt trên đầu gối, không đếm xỉa tới nói: “Ngày hôm qua ba con trở về nói với mẹ, nói ông chủ của ba sắp tới lại phải đi công tác, chuyến này ít nhất cũng phải mất một tháng. Một năm thời gian ở bên ngoài cũng hơn phân nửa, nửa còn lại cũng là bay trên trời, như vậy xem ra cuộc sống nhà người có tiền trôi qua cũng không dễ dàng.”


Triển Ngưng không rõ lời mẹ nói là có ý gì, tròng mắt xoay tròn tiếp tục rửa tai lắng nghe. 

Triển Ngưng không rõ lời mẹ nói là có ý gì, tròng mắt xoay tròn tiếp tục rửa tai lắng nghe. 


"Giống như Trình gia đại trạch bên kia không có mấy nhân vật chủ yếu, đều là một vài bảo mẫu gia đình, người đời trước đã chết thời nào rồi, bằng không Trình gia cũng không tách ra để đứa nhỏ ra bên ngoài sống.”


Triển Ngưng tỉnh táo lại, đây là đang muốn nói đến tên nhóc Trình Cẩn Ngôn kia.


Quả nhiên lời tiếp theo của Lý Tri Tâm liền nói đến đứa nhỏ này. “Cẩn Ngôn so với thằng nhóc nhà chúng ta đúng là làm cho người ta bớt lo hơn. Ngày xưa cũng là mẹ nhìn thấy đau lòng, ở nhà không nhìn thấy ba mình, tuổi còn nhỏ phải sống bên ngoài nhìn sắc mặt người khác, cũng thực không dễ dàng.” 


Lý Tri Tâm không phải là một người học vấn thâm sâu, mỗi ngày chìm nổi trong cuộc sống củi gạo dầu muối, chăm lo gia đình, nhưng cái này không có nghĩa là bà không hiểu biết, thậm chí lúc nói chuyện còn mang theo đạo lý lớn. Triển gia từ già đến trẻ chỉ cần bị bà làm công tác tư tưởng, đều có loại cảm giác muốn trở lại vào trong bụng mẹ một lần nữa.


Chỉ là bà tâm tư thông thấu, dưới tình huống bình thường cũng không tùy tiện giảng dạy cái gì, hôm nay là lầu đầu tiên, rất rõ ràng là có ý kiến với Triển Ngưng.


Trong lòng Triển Ngưng lập tức xoay chuyển một đống câu trả lời trong đầu để ứng phó với mẹ.


Lý Tri Tâm nói thẳng: “Chỉ nói vậy thôi, con đối với đứa nhỏ Cẩn Ngôn có ý kiến gì à?”


Chuyện này không thể cứng đối cứng, Triển Ngưng cười ha hả: “Sao con có thể có ý kiến gì, con không phải mỗi ngày đều rất nghe lời đưa đón bọn họ sao?”


"Con bớt nói qua loa với mẹ, cho là mẹ mắt mù dễ lừa gạt hay sao?” Lý Tri Tâm “bốp” một tiếng vỗ xuống bàn, lớn tiếng nói: “Con so với Cẩn Ngôn lớn hơn 5 tuổi, nhiều hơn vài năm học, ăn nhiều cơm hơn, là một người lớn lại đi ăn hiếp một đứa nhỏ à? Con thật có bản lĩnh, Triển Ngưng, Triển gia sinh ra một đóa hoa tuyệt thế như con vậy thật đúng là không dễ dàng! Có phải là mẹ còn phải tạo thêm điều kiện cho con hay không?”


Triển Ngưng chết cũng không chịu nhận: "Mẹ có nhìn thấy con khi dễ cậu ta sao?”


"Buổi tối khuya mặc cho một đứa bé ngồi trên đất khóc, con ở bên cạnh trơ mắt xem, đức hạnh này chẳng lẽ rất tốt?”


“Con là ngồi chồm hổm khuyên cậu ta!"


"Ngày nào đó mẹ đánh em trai con, có bản lĩnh con cũng ngồi bên cạnh khuyên đi!"


"......"


Triển Ngưng bất đắc dĩ, từ góc độ những người khác xem xét việc này, xác thực là cô không thể giải thích được gì, nhưng cô có lý do của cô, đáng tiếc lý do này lại không thể cho người ngoài biết.  


Thật ra thì Triển Ngưng cảm thấy bản thân cũng rất oan khuất, thời gian này trôi qua cũng rất khó chịu.


Lý Tri Tâm thấy cô không lên tiếng, liền nói thêm: “Hôm nay mẹ để những lời này tại đây, thành tích cuộc thi của con cũng không tệ, nghĩ đến cũng là một đứa nhỏ thông minh, mẹ tin tưởng con không đến mức nghe không hiểu ý mẹ. Ngày mai bắt đầu con chú ý thái độ của mình một chút cho mẹ, nếu không sửa đổi, gặp người liền muốn khi dễ, cũng không phải không được, con cứ tiếp tục khi dễ, sau đó mỗi tối chúng ta cũng sẽ tiếp tục trò chuyện như vầy, tự con suy nghĩ cho kỹ.”


Triển Ngưng: "Mẹ......"


"Đừng gọi, vô dụng!" Lý Tri Tâm đứng dậy đi ra ngoài, đi tới cửa liền xoay đầu lại, “Thời gian không còn sớm, tranh thủ đi ngủ sớm đi.”


_______KẹoĐắng’’’’d.đ.l.q.đ_______


Ngày hôm sau, sau khi chuông báo thức reo ba lần, Triển Ngưng lề mà lề mề đi ra ngoài, hai đứa nhỏ đã ăn bữa sáng được 7-8 phần.


Triển Ngưng đưa mắt nhìn qua, hôm nay là vằn thắn. Triển Minh Dương ngậm da vằn thắn hút, ăn đến bừa bãi không có cách nào nhìn.


Trình Cẩn Ngôn ngồi bên cạnh câu, từ đầu đến cuối đều cúi đầu, không biết có phải là nguyên nhân tối qua ầm ĩ hay không mà có chút không được tự nhiên.


Triển Ngưng thuận tay rút một tờ khăn giấy lau miệng cho Triển Minh Dương, “Ngày nào đó phải sửa lại thói quen ăn uống này của em mới được, thật là bẩn mà.”


Triển Minh Dương nhếch má lúm đồng tiền lên cười với cô: "Không cần."


Triển Ngưng đập một cái vào ót của cậu, ngẩng đầu chống lại tầm mắt trầm tĩnh quan sát của Lý Tri Tâm, giống như thầy chủ nhiệm cả ngày giống như u hồn lượn lờ ngoài hành lang ngoại trừ tìm học sinh phạm lỗi thì không có chuyện gì khác để làm. 


Triển Ngưng cùng đồng chí Lý đối mắt khoảng 2 giây, nhớ lại đoạn giáo dục tư tưởng tối qua, lập tức liền bại trận, thuận tay rút một tờ khăn giấy khác qua lau miệng cho Trình Cẩn Ngôn.


Trình Cẩn Ngôn lập tức kinh hãi trợn to mắt, giống như thấy quỷ.


"Thu hồi con ngươi của cậu lại, còn trừng nữa liền rơi ra ngoài.” Triển Ngưng nói xong liền chuyển người, đi đến phòng bếp tìm đồ ăn.


Hôm nay ra cửa, Trình Cẩn Ngôn đeo cặp sách đi bên cạnh, bước chân so với ngày thường nhẹ nhàng không ít, còn thỉnh thoảng nhìn trộm Triển Ngưng, tự cho là đã che giấu động tác rất tốt lại không biết toàn bộ quá trình đều rơi vào trong mắt người khác. 


Sau kỳ thi giữa học kỳ không bao lâu liền tới lần đại chuyển trong lớp, Triển Ngưng cùng Tôn Uyển như cũ ngồi cùng bàn, bàn trước bàn sau thì lại thay đổi triệt để.


Tống Dương ngồi phía trước Triển Ngưng.


Tôn Uyển nói: “Duyên phận thật sự là muốn ngăn cản cũng cản không được. Nhìn về phía trước ai quen biết ai nha, kết quả lần đầu tiên có một người bạn cùng chung hoạn nạn, sau lại được chủ nhiệm lớp đề cử.”


Tôn Uyển chọt chọt đầu vai của Tống Dương, cười đùa: “Nương nương, sau này nhờ cậu chăm sóc nhiều.”


Tống Dương mềm như bánh bao như cũ đẩy đẩy kính mắt.


Khoảng cách gần, tiếp xúc dĩ nhiên là nhiều hơn. Tôn Uyển đối với kho tài liệu miễn phí Tống Dương hết sức hài lòng, thậm chí bắt đầu mỗi ngày đúng hạn nộp bài tập, câu hỏi qua tay cô trong giây lát liền biến thành ít hơn phân nửa.


Dĩ nhiên tình hữu nghị của hai người ở đây đạt được hình thức thăng hoa vĩ đại, mặc dù là đơn phương.


Tối qua có thể là do ăn xoài nhiều, hôm nay bụng có chút khó chịu, giờ lên lớp hơn phân nửa thời gian phải ngồi chồm hổm trong nhà vệ sinh mới yên tĩnh một chút.


Phòng vệ sinh ở tầng lầu tận cùng phía Tây, theo sát cầu thang, bên cạnh đúng lúc là phòng học để trống không sử dụng, luôn chất đống một số vật dụng lẫn lộn.


Ngược lại với một góc yên tĩnh ngày thường, hôm nay có chút náo nhiệt.


Triển Ngưng vừa rửa tay xong đi ra liếc mắt liền nhìn thấy ba người trong lớp cùng Tôn Uyển, mấy người này không biết là chỗ nào không hợp, không khí giương cung bạc kiếm chuẩn bị đánh nhau.


Tính tình Tôn Uyển ở trường học có chút cố chấp, nguyên nhân thường liên quan đến anh họ của cô. Anh họ của Tôn Uyển trước đây học trường này, đến nay đã tốt nghiệp được 3 năm, chuyện xưa hoang đường vị anh họ này lưu lại đến nay vẫn còn là đề tài cho người ta nói chuyện say sưa.


Nghe nói người nó trong mắt các giáo viên có tiếng là gỗ mục bỏ đi, đánh nhau ẩu đả đều là chuyện nhỏ, có vài người quậy đến tình trạng nhất định sau đó hoàn toàn không cách nào sửa trị, giáo viên giáo dục cũng chỉ còn cách nhắm mắt làm ngơ, trong lòng đều cầu nguyện vị đại Phật này ngàn vạn lần đừng rơi vào trên đầu mình. 


Vậy mà người có tác phong bất thường kia lại nhấc lên một làn sóng khiến người khác sùng bái trong đám học sinh. Đương nhiên người được lợi sau làn sóng triều này chính là Tôn Uyển bây giờ rồi, lưu manh toàn trường không có một người nào dám trêu vào vị này.


Tôn Uyển chỉ vào chóp mũi một người trong số đó: “Chơi rất đả phải không? Có muốn tôi cùng bạn chơi hay không?”


Đối phương trưng ra khuôn mặt dài như cái bánh mình loại lớn, chiều cao ngang bằng so với Tôn Uyển, tròng mắt nhìn thằng vào ngón tay của cô, hai mắt như chọi gà liếc qua, dùng loại giọng điệu thương lượng nịnh nọt nói: “Cái này vẫn là thôi đi, phía trước bạn cũng không cần quản nữa.”


Tôn Uyển chộp lấy cái ót đối phương, “Chị hôm nay muốn nhúng tay vào được không?”

Tôn Uyển chộp lấy cái ót đối phương, “Chị hôm nay muốn nhúng tay vào được không?”


Mặt bánh mì lớn bị cô chộp lung lay, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, âm thầm trừng mắt nhìn cô, không lên tiếng.


Hai người khác bên cạnh cười ha ha khuyên can: “Náo lớn như vậy tính làm gì đây, từ nay về sau chúng ta nhìn thấy liền đi đường vòng được không? Chị? Đại tỷ?”


Tôn Uyển cười như không cười nói: “Được rồi, cái này thì có cái gì mà không được, để những thứ vừa đạp đổ trở lại chỗ cũ là được.”


Hai người khác không nói tiếng nào.


Người tàng hình Tống Dương trốn ở góc tường nảy giờ lúc này chạy đến kéo kéo vạt áo Tôn Uyển, nhỏ giọng nói: “Không, không có việc gì.”


Tôn Uyển chậc một tiếng, thần bí nhìn hắn một cái.


Tống Dương bị cô chậc một tiếng rụt cổ lại, từ từ thả tay ra, cả người ỉu xìu cúi đầu, giống như con chó nhỏ bị mưa to gió lớn thổi qua, đáng thương muốn chết.


Nhưng người bị hại cũng đã tỏ thái độ, Tôn Uyển cũng không nói thêm gì, ba người kia rất nhanh liền bỏ đi.


Tôn Uyển mới phát hiện Triển Ngưng đứng xem diễn hồi lâu, kinh ngạc nói: “Cậu đến đây lúc nào?”


Triển Ngưng cười hì hì đi tới: "Thời điểm cậu làm anh hùng cứu mỹ nhân.”


"Được lắm!” Tôn Uyển chỉ Tống Dương, ghét bỏ nói: “Cậu vừa nhìn thấy bộ dáng yếu ớt kia rồi chứ, mình sắp bị tức chết.”


Tống Dương cúi đầu không lên tiếng.


Khoảng cách gần, Triển Ngưng mới phát hiện trên người Tống Dương rơi xuống không ít bụi, mặt cũng có chút rách da, thoạt nhìn càng chật vật.


Trong ấn tượng thường ngày Tống Dương cũng không có bị người khác khi dễ, về sau mới biết được hôm nay Tống Dương vừa rửa tay xong đi ra không cẩn thận giẫm phải bánh mì loại lớn, chết là hôm nay bánh mì loại lớn lại còn mang một đôi giày mới, bởi vậy cơn tức giận phút chốc tăng cao, gián tiếp dẫn đến kết quả Tống Dương bị hung hăng đánh một trận.


"Tức cái gì, sau này có cậu bảo vệc còn ai dám khi dễ lớp phó học tập.”


"Mình?” Tôn Uyển ra vẻ còn đang buồn bực đối phương không có tiền đồ, “Gậy gộc đánh người yếu ớt, mình xem cậu ta chính là thiếu đánh.”


Triển Ngưng giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, “Đi thôi, cách giờ tan học còn 10 phút, chúng ta phải trở về.”


Tôn Uyển nháy mắt ra hiệu cười nói: “Trở về làm gì, muốn trốn liền trốn!"


"......" Triển Ngưng: "Có đi hay không?"


"Đi đi đi đi!"


Lúc xoay người Triển Ngưng từ trong túi tiền rút ra bao khăn giấy ném cho Tống Dương.


Tống Dương luống cuống tay chân tiếp được, thoáng ngẩng đầu nhìn qua, hai người kia kề vai sát cánh đã đi được một khoảng xa.


Hắn rút ra vài tờ, đẩy mắt kính lên, khóe miệng run run lau lau mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận