Ánh Lửa Mùa Đông


Hoàng Phủ Diệu Dương không có phản ứng.


cô lần nữa cúi người xuống, cẩn thận nhìn anh, ngọn đèn trên tường u ám, mắt anh nhắm lại thật chặc.


Bàn tay cảm thấy nóng ẩm, Lãnh Tiểu Dã nhìn bờ xai anh, chỉ thấy dưới tay mình có một vết máu.


anh chàng này, trúng đạn rồi sao?


"Này? Hoàng Phủ Diệu Dương!" cô lay lay người anh, "Này, anh có tỉnh không? Này...""


Hoàng Phủ Diệu Dương bị cô lắc như vậy, nhưng vẫn không có phản ứng.


Trong lòng Lãnh Tiểu Dã tự nhiên vô cùng lo lắng, vươn ngón tay ra, cẩn thận đưa lên chóp mũi anh.


không có hô hấp.


đã chết rồi sao?!


Lãnh Tiểu Dã cảm thấy trong lòng mình chợt xoắn lại, đưa tay đặt lên động mạnh của anh.


Ngón tay vừa chạm tới, Hoàng Phủ Diệu Dương đã mở mắt ra, nhìn thấy cô gần kề mình, anh khẽ cười.


"Em rất sợ tôi chết sao?"


Lãnh Tiểu Dã sợ run hai giấy, sau đó giương con dao trong tay, trực tiếp khiến anh choáng vang.


Từ trên người anh ngồi thẳng dậy, cô nghiếng răng nghiến lời.


"Tôi rất sơ, tôi sợ lỡ như tôi cũng phải chết, tôi sợ anh chết, có bệnh tôi mới sơ anh chết, anh xứng đáng chết..."


nói xong, cô căm giận đá hai chân anh, sau đó xoay người rời đi.


đi vào bước, cô dừng lại, lật người anh lại kiểm tra một chút.


trên người Hoàng Phủ Diệu Dương không trúng đạn, chẳng qua vết thương trên vai chưa khỏi, vừa rồi vì bị va chạm mà vỡ ra thôi.


"Vết thương này, không giết chết người đâu, về sau đứng tới tìm tôi nữa!"


nói nhỏ một tiếng, Lãnh Tiểu Dã xoay người lần nữa.


Lần này, đi được mười thước cô mới quay lại.


âm thanh vừa rồi, bên ngoài đều là sát thủ, chẳng lẽ toàn bộ người của anh đã bị tiêu diệt?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận