Ánh Lửa Mùa Đông


"Ôm chặt tôi!"


Giọng nói Hoàng Phủ Diệu Dương vang lên bên tai.


Lúc nào chuyện, anh dùng sưc ôm cô vào lòng.


Chiếc xe không khống chế được chỗ ngồi cuối, chạy xéo về phía trước, vang lên một tiếng thắng xe chói tai.


Tài xế không gặp nguy hiểm gì, cố gắng cầm tay lái, không chế phướng hướng của xe, chạy thẳng đến một nơi trú ẩn.


Oành! Oành!


một âm thanh ngột ngạt vang lên, những viên đạn cũng lần lượt bay đến, một viên trúng thân xe, hai viên đánh vào cửa sổ, cũng may, ô tô cũng được đã cải tiến chóng đạn, trên thủy tinh lưu lại một dấu vết nhỏ, nhưng không vỡ ra.


Oanh!


Lại thêm một âm thanh trầm đục, một bên lốp Cadillac bị đánh trúng, rốt cuộc cũng ổn định lại.


"Bá tước tiên sinh, ngài thế nào rồi?"


Tài xế cùng cận vệ ngồi phía trước cách một tấm thủy tinh khẽ hỏi.


"Tôi không sao." Hoàng Phủ Dương nâng tay đẩy đầu cô ra, nâng cô dậy, "Có bị thương ở đâu không?"


Lãnh Tiểu dã nhìn lướt qua cửa sổ xe, liếc mắt một cái liền nhận ra đó là vết đạn, chửi nhỏ một tiếng, "Xúi quẩy thật!"


Ngồi trực thăng, trực thăng liền xảy ra trục trực, bây giờ đi xe, thì lại bị tay súng tập kích.


Người kia chẳng lẽ bị mưu sát sao?


Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn cô từ đầu đến chân, trừ bỏ miệng vết thương chưa lành trên tay, anh cũng không thấy thêm bất kỳ vết thương nào, lúc này, anh mới thở phào nhẹ nhõm.


"Yên tâm đi, em không sao đâu."


Sắc mặt của anh vô cùng bình tĩnh, tựa hồ như chẳng có chuyện gì xảy ra.


Ngoài xe, bọn cận vệ đã sớm nhảy xuống, nâng súng bắn về phía phát đạn.


Bọn cận vệ ngồi trước cẩn thận xuống xe, mở cửa xe, Hoàng Phủ Diệu Dương cúi người, nâng Lãnh Tiểu Dã ra, dùng thân thể bảo vệ cô, anh cúi người ôm cô vội chạy tới quốc lộ cách ly.


Oanh!


Hai người vừa mới trốn đi, bên địch đã bắn ra một viên đạn, ô tô đã trong biển lửa.


Tài xế phía sau lập tức bị sóng xung kích đánh bay, dường như cùng lúc đó, hai trước xe bảo vệ cũng nổ tung.


một âm thanh trầm đục, vừa mới thò đầu ra ngoài xem tình hình, bọn cận vệ đã ngồi xuống, vô lực nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương.


"Bá tước tiên sinh, chạy mau!"


Hỏa lực đối phương vô cùng tốt, tất cả đều núp trong bóng tối, nhưng nhanh như vạy cận vệ Hoàng Phủ Diệu Dương đã chết một nửa.


Đủ để nhìn thấy, tay súng ở đây không hề ít.


Người ta thì ở một nơi bí mật nào đó, còn bọn họ lại ở ngoài sáng, như vậy chẳng khác nào đang làm mục tiêu sống.


Giữ chặt cánh tay Lãnh Tểu Dã, Hoàng Phủ Diệu Dương nâng tay đỡ lấy mặt cô, con người màu lam híp lại nhìn vào tầm mắt cô.


"đi theo tôi, đừng sợ, sẽ không..."


"anh thật vô nghĩa!"


Lanh Tiểu Dã nói nhỏ một câu, đứng dậy lôi anh ra bên ngoài.


Bọn cận vệ còn sót lại cố gắng che chở hai người, rất nhanh bọn họ đã ra tới đường lớn, chạy về phía ngõ nhỏ đối diện.


Dọc đường, Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn chung thủy đi sau lung cô.


Phía sau, viên đạn như hình với bóng, gào thét đuổi theo hai người.


thật vất vả mới chạy vào được con ngõ nhỏ, Lãnh Tiểu Dã vừa muốn thở một cái, đột nhiên, Hoàng Phủ Diệu Dương phi người lên đẩy cô ngã nhào xuống đất.


Viên đạn xẹt qua sát tóc cô, đốt trọi phía đuôi, bắn đến trước mặt, một mảnh hoa lửa xuất hiện.


không có thời gian nói chuyện, hai người đành nhanh chóng bò dạy, nắm tay chạy sau vào trong ngõ.


Chạy đến một đoạn quẹo, Lãnh Tiểu Dã nghe tiếng súng dày đặc phía sau, bước chân càng ngày càng gần, cô không khỏi nhíu chặc mày.


Lãnh Tiểu Dã dừng bước, Hoàng Phủ Diệu Dương bên cạnh cũng đông thời ngừng lại.


Hai người liếc nhau, sau đó vẫn nhìn xem một bên tường ngõ nhỏ.


Hoàng Phủ Diệu Dương lập tức nghiêng người ngồi xổm xuống, "đi lên."


không có thời gian khách sáo, Lãnh Tiểu Dã lùi về phía sau, chân giẫm lên vai anh, dứt khoát bay lên chiếc tường cao.


Hoàng Phủ Diệu Dương lui về phía sau vài bước, lấy lực, sau đó nhảy lên.


Vết thương trên đùi anh vẫn chưa lành, hành động như vậy khó tránh bị ảnh hướng đên, một chân đi xuống chân còn lại trượt xuống tường.


Lãnh Tiểu Dã theo bản năng dìu anh lại, kết quả vì quá nóng vội cả hai đều mất thăng bằng, hai người đong đưa ở đầu tường, sau đó ngã xuống bên tường.


Theo bản năng, Hoàng Phủ Diệu Dương ôm cô vào lòng, dùng thân thể mình bao bọc cô lại, đồng thời dùng sức lật người lại, đem bản thân xoay tới mặt đât.


Thân thể anh rời xuống đất, viên gạch không ngay ngắn trên bức tường, chạm vào miệng vết thương anh, một tầng mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán anh.


Ngoài tường, tiếng bước chân đã đuổi đến đây.


Hai người ăn ý không cử động, vẫn duy trì tư thế khi ngã xuống.


"Các ngươi đi bên trai, còn chúng ta đi bên phải, tối hôm nay, nhất định phải thành công!"


một giọng nói lạnh như băng cua người đàn ông truyền đến, sau đó là tiếng bước chân chia thành hai bên, chạy theo hai hướng chỉ đạo, càng ngày càng xa.


Từ nhỏ, Lãnh Tiểu Dã đã theo ba mình là bộ đội đặc chủng đi huấn luyện, nên cũng đoán ra được đối phương có ít nhất sáu người, hơn nữa có thể nghe được tiếng bước chân mạnh yếu, đều là do huấn luyện nghiêm túc.


Nghe thấy tiếng bước chân xa dần, cô thở phào nhẹ nhõm, từ trên người Hoàng Phủ Diệu Dương ngồi thẳng dậy.


"Được rồi, mọi người đều đi rồi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận