Ánh Lửa Mùa Đông


Chỉ cần một tấm hình như vậy, cũng đủ khiến phụ nữ đố kỵ, đàn ông điên cuồng.


Ngay cả cô, cũng không khỏi có chút kinh ngạc, cô chưa từng thấy qua bản thân mình như vậy.


Tuy không đồng ý thừa nhận, nhưng cũng không phải không thừa nhận, người đàn ông này đã thành công khai quật cơ thể cô, cả chính cô cũng không thể phát hiện được vẻ đẹp của mình.


Lãnh Tiểu Dã xuất thần một giây, rồi nhanh chóng ấn xuống nút xóa, không do dựa trả di động lại, bức ảnh ngây thơ và mê hoặc bị xóa bỏ.


Hoàng Phủ Diệu Dương không hề tức giận, cũng chẳng ngăn cản, chỉ nhẹ giọng nói trên vai cô, "Ảnh đẹp như vậy, xóa bỏ không thấy tiếc sao?"


"Có đẹp cũng không phải để anh xem. " Lãnh Tiểu Dã căm giận nói.


Dùng hằm răng kéo dây áo ngực cô ra, Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng lên từ vai cô, "Sai! Chỉ có mỗi tôi được xem thôi!"


Mặt anh lại cúi xuống, nhìn mình bị anh hôn đến nỗi hiện lên một mảng ẩm ướt, Lãnh Tiểu Dã nổi trận lôi đình, "Hoàng Phủ Diệu Dương!"


Tên khốn kiếp này, đúng là người am hiểu về quần áo, không hề dùng tay nhưng lại có thể cởi được nửa người cô?


Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng mặt lên, "Hả?"


Giọng điệu như vậy là có ý gì, biểu hiện như vậy là sao, cởi quần áo của cô, ăn luôn cả đậu hủ của cô, còn giả vờ vô tội?


Lãnh Tiểu Dã cắn chặc răng, nâng tay phải lên, húc mạnh khuỷu tay vào khuôn mặt tuấn tú của anh.


Hoàng Phủ Diệu dương nghiêng đầu qua một bên, cô đánh vào không khí, khuỷu tay đụng vào trên băng ghế, mắng một tiếng.


Bởi vì dung lực chắc, vừa rồi chiếc áo bị anh kéo đến bên vai, lập tức rơi xuống.

Bởi vì dung lực chắc, vừa rồi chiếc áo bị anh kéo đến bên vai, lập tức rơi xuống.


cô vốn chỉ là để lộ chỉ một nửa bờ vai thôi, mà giờ đây toàn bộ đều lộ ra, dây áo đã bị anh kéo suống, thế này, một phần ba bộ ngực cũng bị lộ ra.


Nhìn một mảnh dấu hôn, Hoàng Phủ Diệu Dương vốn đã khô ráp, càng lúc càng nóng lên.


Bất chấp tất cả, một cái không trúng, Lãnh Tiểu Dã mạnh vặn người, mượn phần thân của Hoàng Phủ Diệu Dương, chớp mắt đã đem cánh tay trái của anh ra chỗ khác, cô nhanh chóng trở tay đánh một quyền.


Bên hông bỗng trượt mạnh xuống lến ghế ngồi, Hoàng Phủ Diệu Dương nhanh chóng né một quyền.


Lãnh Tiểu Dã mượn cơ hội bổ nhào qua, áp lên người anh, vươn tay vắt ngang mặt anh, tay trái cầm lấy dụng cụ mở chai, đem cái vít sắc bén để ở cổ họng anh.


"Hoàng Phủ Diệu Dương, anh..."


Trong lòng, đột nhiên truyền đến một trận tê dại.


Lãnh Tiểu Dã dời ánh mắt, vừa cúi xuống, liền vô cùng xấu hổ.


Vừa rồi cô đè một cái, con thỏ nhỏ bên phải liền nhanh nhẹn nhảy ra khỏi quần áo, lúc cô nhìn xuống, đã thấy Hoàng Phủ Diệu Dương không khách sáo dùng răng, ngặm một quả nho béo mập.


cô theo bản năng muốn né tránh, nhưng hai tay đã sớm bị anh cầm lại, ôm lấy cô, không có cô cơ hội để trốn.


"anh... anh buống tôi ra, nếu không... Bây giờ, tôi liền... Giết anh!"


anh không để ý tới cô sẽ uy hiếp mình, chỉ tiếp tục không khách khí hôn cắn.


Bị anh hôn đến toàn thân đều tê dại, Lãnh Tiểu Dã cảm thấy có vô số con kiến bò trên người cô, dường như cả dòng máu trong người cô cũng bị mộtcấy đuốc đánh vào... Dụng cụ mở chai trong tay cơ hồ không thể cầm được nữa.

Bị anh hôn đến toàn thân đều tê dại, Lãnh Tiểu Dã cảm thấy có vô số con kiến bò trên người cô, dường như cả dòng máu trong người cô cũng bị mộtcấy đuốc đánh vào... Dụng cụ mở chai trong tay cơ hồ không thể cầm được nữa.


Hon nữa, cô cảm nhận được, thân thể bên dưới anh vô cùng ký lạ.


"Tôi đếm đến ba!"


"3!"


âm thanh anh không rõ ràng, từ trong lòng truyền đến.


"đi chết đi!"


Lãnh Tiểu Dã nắm chặt dụng cụ mở chai, nâng tay... Đâm...


Mắt thấy dụng cụ mở chai sẽ đập vào mặt Hoàng Phủ Diệu Dương.


Oành!


Thân xe đột nhiên khác lạ, bánh xe đằng trước lập tức bể ra, trong chớp mắt chiếc xe mất khống chế, trượt đi về phía trước.


Dưới tác dụng quán tính, Hoàng Phủ Diệu Dương cùng Lãnh Tiểu Dã ngồi phía sau đồng thời bị ném xuống, ngã nhào xuống tấm thảm lông trắng.


"Sao lại thé này?"


Lãnh Tiểu Dã kinh hãi hỏi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận