Ánh Lửa Mùa Đông


Lãnh Tiểu Dã không để ý tới lời nói khích của anh, "Tôi không nói, đêm nay nhất định phải phân thắng bại, ngày khác chúng ta lại thi tiếp, anh đưa tôi về nhà đi, tôi mệt quá, muốn nghỉ ngơi một chút, địa chỉ của tôi là..."


Nếu anh đã tra được chỗ ở của An Nhạc, chắc cũng biết được nơi ở của cô, Lãnh Tiểu Dã không ngại nói địa chỉ của mình cho anh biết, biểu hiện vô cùng "chân thành".


"Tôi biết."


Bên tai, âm thanh anh vang lên.


Cảm giác hàm răng cắn nhẹ vào gáy cô, nháy mắt, cả người Lãnh Tiểu Dã nổi lên một lớp da gà, tóc tai toàn thân dựng đứng.


cô nỗ lực ngồi thẳng lưng, không muốn cùng anh va chạm, nhưng anh lại ôm chặc như, cô vốn không có khả năng trốn thoát.


Cách một lớp áo mỏng, ngực người đàn ông rắn chắc, mạnh mẽ, không tự chủ được, cô nhớ đến buổi tối đêm kia...


Ý thức được suy nghĩ của mình càng nguy hiểm, Lãnh Tiểu Dã cắn mạnh môi mình, nhắc nhở bản thân phải giữ tỉnh táo.


"Tôi lặp lại lần nữa, đưa tôi về nhà!"


Ngửi mùi hương thoang thoảng trên cần cổ trắng ngần của cô, Hoàng Phủ Diệu Dương nhẹ nhàng dùng chóp mũi chạm vào da thịt cô, "Em khôngmuốn nhìn thấy Tiểu Tuyết sao?"


Tiểu Tuyết?

Tiểu Tuyết?


Lãnh Tiểu Dã lập tức nhíu mày, "anh bắt nó?"


"Rương giữ đồ di động, có ảnh chụp." anh tiếp tục hôn gáy cô, không chịu buông, khó có thể được gần gũi với cô như vậy, hiện tại, anh chỉ muốn tiếp tục thân mật với cô hơn nữa.


"Tôi không lấy được."


"Tôi giúp em."


Nắm cổ tay cô, cơ thể tiếp tục giam cầm cô, Hoàng Phủ Diệu Dương tiếp tục hôn lên gáy cô, vươn tay đưa cho cô chiếc rương bên cạnh.


Lãnh Tiểu Dã nhẹ ấn chốt mở, chiếc rương mở ra, để lộ vài chai rượu, còn có một chiếc điện thoại di động.


Dùng răng kéo cổ áo cô ra, Hoàng Phủ Diệu Dương hôn lên bờ vai cô, "Em biết mật khẩu sao?"


Lãnh Tiểu Dã cầm di động, nhấn vào 6 số 9, quả nhiên, cũng thuận lợi mở được.


Nhấn vào album, hình thứ nhất chính là ảnh chụp của mèo con, thậm chí còn có cả một đoạn video clip.


Tiểu tử kia toàn thân trắng muốt, trên cổ còn được đeo một cái vòng đẹp đẽ được nạm đá quý, nằm trong ổ như một tòa cung điện, quả thực, nhìn rất giống công chú mèo nhỏ.

Tiểu tử kia toàn thân trắng muốt, trên cổ còn được đeo một cái vòng đẹp đẽ được nạm đá quý, nằm trong ổ như một tòa cung điện, quả thực, nhìn rất giống công chú mèo nhỏ.


cô nhìn từng tấm ảnh, phía trước đều là ảnh chụp mèo con, còn lại đều là cô.


cô trần truồng nằm trên giường, trên người tràn đầy dấu hôn, mặc dù là khỏa thân, nhưng vì cánh tay và góc độ chụp, cho nên không có một chút ** nào.


Nhưng, bị một người đàn ông chụp ảnh mình khỏa thân như vậy, này sự là môt kích thích lớn.


Nhất thời, cô mắng ra tiếng, "Hoàng Phủ Diệu Dương, ai bảo anh chụp tôi?"


"không phải chụp, mà là quang minh chính đại chụp." Hoàng Phủ Diệu Dương từ bờ vai cô ngẩng mặt lên, khẽ đặt cằm lên vai cô, nhìn về phí màn hình, "Em không biết là rất đẹp sao?"


Lúc ấy, anh vừa giúp cô tắm xong, nhìn thấy cô bộ dạng cô nằm trên dường, đẹp như một giấc mơ, anh không kìm lòng được chụp tấm ảnh này.


Lãnh Tiểu Dã nhìn bản thân mình trong màn hình.


Ảnh chụp một cô bé, làn da trắng như ngọc, mái tóc dài hơi xoăn rối tung trên trải giường màu trắng, như một đóa hoa sen nở rộ...


Ảnh chụp cô như vậy, có vẻ, thuần khiết như một thiên sứ, lại yêu người giống yêu tinh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận