Ánh Lửa Mùa Đông


Là An Nhạc đã theo đuổi cô nửa năm sao?!


Lãnh Tiểu Dã cúi người xuống, "nói cho tôi biết, tại sao lại thế này?"


"Tớ... Tớ cũng không biết, An Nhạc cho tớ một gói thuốc, bảo ta bỏ vào ly rượu của cậu trong bữa tiệc lần trước... Tớ hỏi anh ta muốn làm gì, anh ta chỉ nói sẽ không làm tổn thương cậu, ngược lại sẽ mang đến cho cậu một sự ngạc nhiên..."


"Ngạc nhiên?!" Lãnh Tiểu Dã cười lạnh, "cô cho thực sự là như vậy sao?"


Toàn thân Tống An Nhã run rẩy, "Tớ... Tớ cũng thấy kỳ lạ, nhưng... anh ta nói, nếu tớ không làm, anh ta liền vạch trần mọi chuyện của tớ... Tiểu Dã... Cậu biết mà, ba mẹ tớ chỉ có một mình tớ là con gái, tớ... Nếu tớ bị đuổi học, bọn họ nhất định sẽ rất đau lòng..."


"Bọn họ sẽ đau lòng, vậy còn ba mẹ tôi thì sao?" Lãnh Tiểu Dã bắt tay cô ta lại, đem mặt kề sát vào, "cô có biết tôi gặp chuyện gì không, tôi khôngphải do ba mẹ tôi sinh ra sao?!"


Nhìn khuôn mặt tràn đầy "máu tươi" kia, sức chịu đựng của Tống An Nhã đã tới cực hạn.


một mùi hương kỳ lạ dâng lên.


Tống An Nhã bị cô dọa sợ đến nỗi đã tiểu ra ngoài...


"Ghê tởm!" Lãnh Tiểu Dã hất tay cô ta ra, "Cút!"


Tống An Nhã bất chấp tất cả, dùng hết sức bò dậy, rồi chạy ra ngoài.


"Có quỷ... Cứu tôi..."


cô thét chói tai, khiến toàn bộ nhà trọ đều tỉnh giấc, mọi người giật mình vội đi ra ngoài xem.


Chỉ thấy trên người Tống An Nhã không có một mảnh nội y, trần truồng chạy trên hành lang.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận