Ánh Lửa Mùa Đông


Ba!


Lồng thú cưng nặng nề rơi xuống đất, sữa cùng thức ăn cho mèo đều rớt ra, cánh cửa cũng bị mở ra, cái đầu nhỏ Tiểu Tuyết bị kẹp lại.


Hành khách bốn phía vô cùng sợ hãi, hoảng loạn trốn tránh, mèo con sợ hãi kêu lên một tiếng rồi bay ra ngoài, nhảy vào trong đám người.


"Này! Tiểu Tuyết..."


Lãnh Tiểu Dã vội vàng đuổi theo.


Vật nhỏ này, khiến toàn bộ đại sảnh trở nên hoảng loạn, một trận gà bay chó sủa, tiếng thét chói tai liên tục vang lên.


"Cẩn thận... Nhấc chân lên... Đừng nhúc nhích... Giữ nó lại giúp tôi, cảm ơn..."


Lãnh Tiểu Dã đuổi theo một đường, còn vừa dùng tiếng anh la lớn nhắc nhỏ hành khách, chú ý coi chừng dẫm phải Tiểu Tuyết.


Tiểu tử kia bỗng nhiên gập người lại, phóng lên phía bên kia.


"Tiểu Tuyết!"


Lãnh Tiểu Dã xoay người đi theo, vòng qua một cấy cột lớn, chỉ thấy ngực mèo còn kịch liệt phập phòng, núp ở dưới tấm biển quảng cáo.


cô vội vàng đi chậm lại, rón rén bước qua, nhắm thời cơ, bổ nhào về phía trước.


Mắt thấy ngón tay cô chuẩn bị bắt được nó, tên tiểu tử kia lại đột nhiên nhảy dựng lên, trốn trong khe hở.


Sau đó.


"Meo!"


Mèo con chạm phải một bàn tay to nắm thật chặt, lập tức kêu thành tiếng.


"Đừng làm tổn thương nó!"


Lãnh Tiểu Dã dùng tiếng anh gào lên, chui ra khỏi tấm biển quảng cáo, nâng mặt nhìn mèo con, ánh mắt nhìn vào thân thể phía sau tiểu tử đầy lông, khuon mặt tuấn tú kia vô cùng quen thuộc, trong nháy mắt, Lãnh Tiểu Dã liền hóa đá.


Khuôn mặt tái nhợt, môt chiếc chụp mắt thủ công màu đen được làm bằng, một con ngươi màu xanh lộ ra bên ngoài...


Người ngồi trên xe lăng mặc một bộ đồ bệnh nhân, khoác thêm tây trang bên ngoài, như một vị vua, người người đàn ông kia không phải ai khác chính là Hoàng Phủ Diệu Dương!


thật sự là oan gia ngõ hẹp!


Cái vật nhỏ này, không chạy đi nơi nào, mà lại chạy thẳng vào người Hoàng Phủ Diệu Dương.


"Meo —— "


Tiểu Tuyết bị một người bảo vệ của Hoàng Phủ Diệu Dương bắt lấy không thể cử động được, thảm thiết kêu một tiếng.


Tiếng kêu này, nhanh chóng đem linh hồn bé nhỏ đã bị đánh mất của Lãnh Tiểu Dã kéo về.


"Cảm ơn, làm ơn trả mèo lại cho tôi."


Vừa cười vừa bước lên phía trước, Lãnh Tiểu Dã nói lời cảm ơn chân thành tới người bảo vệ, rồi vươn tay tới, muốn lấy lại mèo con của mình.


Người bảo vệ co tay lại, đề phòng nhìn cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận