Ánh Lửa Mùa Đông


Trời?!


Sao lại thành như vậy?


cô nhớ rõ mình chỉ ném quyển sách với cái gối thôi mà... Sao lại như chiến trường thế này?!


Trừ quyển sách với tạp chí ra, còn có rất nhiều khăn giấy.


Nhanh chóng rời giường, Lãnh Tiểu dã khom người nhặt tạp chí lên, nhìn kỹ, liền phát hiện dấu vết cào.


Dưới giường, một tiếng kêu "meo" nhẹ vang lên.


Lãnh Tiểu Dã cúi xuống gầm giường, gặp một đôi mắt lóe sáng trong bóng đêm.


"thì ra là vật nhỏ này làm!"


Chui vào giường, Lãnh Tiểu Dã cẩn thận vươn tay tới, bắt lấy vật nhỏ kia, bị nó cào một mảnh.


Trong bàn tay, là một chú mèo không lớn hơn lòng bàn tay cô bao nhiêu, cả người đều trắng như tuyết.


Hai con mắt, một còn màu lam, con còn lại là màu nâu vàng, chắc chắn đây là mèo Ba Tư.


Vật nhỏ đêm qua cũng vào phòng, nhưng luôn trốn dưới giường, đợi đến khi cô ngủ thì bắt đầu hành động.


Trách không được, lúc trời sáng cô liền nghe tiếng động khác thường, nhưng lúc đó thật khó khăn lắm cô mới đi vào giấc ngủ được, còn tưởng là đang nằm mơ, thì ra là do vật nhỏ này đến quấy rối.


cô nâng tay đem phủi lớp bụi trên lứng tiểu tử kia, rồi ôm lấy chạy ra khỏi phòng ngủ.


"Dạ Phong Dương, anh đừng hiểu lầm..."


"Câm miệng!"


Chưa nói hết câu, đã bị Dạ Phong Dương chắn ngang.


Lãnh Tiểu Dã bị anh mắng liền giật mình, chú mèo nhỏ cũng sợ hãi nép vào lòng cô.


Liếc nhìn bức ảnh trên chiếc bàn bên cạnh Dạ Phong Dương, Lãnh Tiểu Dã nhún vai một cái, không nóigì, ôm mèo đi vào phòng ngủ.


Đem tiểu tử kia nhét vào túi đồ thể thao, giống như chủ sở hữu, cô vuốt ve mặt của mèo con, đem sách, tạp chí, các thứ đặt vào chỗ cũ.


một lần nữa đi vào phòng khách, Lãnh Tiểu Dã không nói gì, chỉ chạy tới lấy chiếc túi giấy Dạ Phong Dương đặt trên bàn.


Trong túi giấy chính là hộ chiếu cùng vé máy bay cô đang cần, thậm chí còn có một bộ tóc màu sắc rực rỡ và một cặp kính sát tròng.


Trừ những thứ này ra, trên bàn còn có bữa sáng.


Đêm qua, cả một ngày cô không ăn gì, trong tủ lạnh nhà anh ta lại trống rỗng như bị cướp, không có thức ăn, cô nhịn đói đến bay giờ, bụng đã sớm dán vào lưng rồi.


Ngửi mùi thơm trong không khí, Lãnh Tiểu Dã không tự chủ được nuốt một ngụm nước miếng, lập tức ép bược bản thân thu hồi ánh măt, đem túi giấy bước vào phòng tắm,


đi vào phòng tắm, rửa mặt đơn giản, Lãnh Tiểu Dã nhanh chóng đem mèo con tắm sạch một chút, rửa trôi vết bẩn trên người, sấy khô bộ lông, tiểu tử kia liền trắng tinh như mới, vừa đẹp vừa đáng yêu.


"Nhìn em đáng yêu thế này, giống như một quả cầu tuyết, không bằng... Chị kêu em là Tiểu Tuyết vậy."


Đem tiểu tử kia nhét lại vào túi, Lãnh Tiểu Dã bắt đầu dọn dẹp, đem mái tóc dài chải lại một chút, dùng bao tóc bao lại, đội mái tóc giả lên, lấy chiếc mũ hip hop trong túi ra đội lên.


Bộ đồ này, mặc trên người Dạ Phong Dương vô cùng vừa văn như mặc trên người cô, có vẻ rộng mộtchút, nhìn qua như một người con trai yêu thích phong cách hip-hop.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận