Ánh Lửa Mùa Đông


Lãnh Tiểu Dã theo bản năng muốn mở miệng, nhưng lại bị Hoàng Phủ Diệu Dương thừa cơ hội, đầu lưỡi không khách khí chui vào trong miệng cô, dây dưa ở cái lưỡi ngọt ngaò của cô, tận tình hôn mút.


cô trốn, cô lắc, đá anh, đánh anh...


Nhưng anh chỉ ôm chặt lấy hông cô, một tay để ở sau gáy cô, thủy chung dây dưa cùng cô, không cho cô cơ hội trốn tránh.


cô tức chết, dùng răng cắn mạnh vào lưỡi anh.


Mùi màu tanh lan ra, nhưng anh lại không hề dừng lại, chỉ ôm cô chặc hon, thân mình di chuyển, đem cô áp lên vách tường trên máy bay.


Bàn tay Hoàng Phủ Diệu Dương vốn ôm lấy hông cô, vội vàng di chuyển, kéo bộ đồ thể thao trên người cô ra.


Vôn ban đầu Hoàng Phủ Diệu Dương chỉ muốn xem cô, có thể nổ súng hay không.


Nhưng, đến khi anh hôn cô, ôm cô vào lòng, anh bất tri bất giác chìm vào trong luân hãm đó.


cô cho anh uống nửa viên thuốc, vừa rôi anh nhảy xuống nước, miễn cương đem tác dụng thuốc đè nén xuống, bây giờ cừa tiếp xúc với cơ thể cô, cỗ cuồng nhiệt kia lại dâng lên, nháy mắt đem anh trở thành tù binh.


cô càng giãy giụa, càng khiến anh thêm kích thích, anh không tự chủ được càng thêm cuồng dã.


Cách một lớp áo mỏng, cô cảm nhân được thân thể cứng rắn của anh một cách rõ ràng.


Người đàn ông này, điên rồi sao?!


Trái tim Lãnh Tiểu Dã run lên một cái, trong nháy mắt, cô hòan tòan quên đi việc giãy giụa.


Chờ cô phục hồi tinh thần lại, bộ đồ thể cô đã bị anh cởi ra, còn tên kia đang nắm kéo quần lót cô.


"Xẹt" một tiếng, chiếc quần lót ren rách thành từng mảnh, treo trên đùi cô.


Nụ hôn của anh dời khỏi môi cô, đem theo dòng máu loãng lưu lại trên xương quai xanh anh.


"Hoàng Phủ Diệu Dương!" Lãnh Tiểu Dã nâng súng chỉa vào mi tâm anh, "anh dám cử động, tôi thực sựsẽ nổ súng!"


Dùng răng cắn ở cổ cô, tay anh nhấc hông cô lên, sau đó... Tiến vào.


Thân mình run lên, Lãnh Tiểu Dã suýt nữa đã thả khẩu súng trong tay ra.


"Hỗn đản!" Lãnh Tiểu Dã tức giận mắng ra tiếng, "anh có biết không, tôi ghét nhất bị người khác bắt buộc!"


Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng mặt lên, ánh mắt anh chống lại đôi mắt trong suốt của cô, trong đôi mắt cô còn động lại hơi nước.


anh... Thân mình cứng đờ, trong nháy mắt, lí trí bắt đầu quay trở lại.


"Em... Khóc?"


Nắm chặt báng súng, Lãnh Tiểu Dã nâng tay, khẩu súng trong tay không khách khí nện vào trán anh, lập tức xuất hiện một vết thương, một dòng máu lập tức tràn ra.


Cái đau trên trán dâng lên, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương lại không để ý đến, chỉ yên lặng nhìn cô.


Bị cô đánh một cái, lí trí anh lập tức trở về.


"Tiểu Dã... Tôi không khống chế bản thân được..."


cô nâng khẩu súng dính máu lên, chống lại ngực anh, ngón tay Lãnh Tiểu Dã run run, mở miệng.


"Buông tôi ra!"


Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn cô bé trước mắt, cắn một cái, ngữ khí bá đạo mà bướng bỉnh, "khôngbuông!"


anh không tin, cô sẽ nổ súng.


Vừa rồi có rất nhiều cơ hội, cô có thể nổ súng, nhưng ngược lại cô không có.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận