Ánh Lửa Mùa Đông


Áo choàng tắm rời ra, lộ bức tranh con voi màu đỏ trên ngực, cùng dòng chữ viết chưa được xóa.


"Ha!" Nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương trước mặt, Lãnh Tiểu Dã không nhịn được bật cười, "Vốn là bá tước tiên sinh, thế mà tôi còn tường là Tê Lợi Ca!"


Bá tước tiên sinh Hoàng Phủ Diệu Dương không hề biết "Tê Lợi Ca" là ai, nhưng qua nét mặt cô, anhcũng không khó để đoán được, đây chắc hẳn không phải câu khen tặng gì.


Vươn tay, anh nâng súng lục màu bạc nhắm vào cô.


Lúc chưa đuổi tới, anh đã cắn răng suy nghĩ vô số lần, đến khi đuổi kịp cô, anh nhất định phải bắn mộtlỗ thủng trên người cô.


Nhưng, khi nhìn thấy vật nhỏ, nở một nụ cười rực rỡ như vậy, sự tức giận trong lòng cũng bất tri bất giác tan biến đi.


"Quay về điểm xuất phát."


anh không nổ súng, chỉ cau mày trầm giọng hạ lện.


"Giận rồi sao?" Lãnh Tiểu Dã nhìn khẩu súng trong tay anh, giống như một đứa trẻ bướng bỉnh làm chuyện xấu, cô lè lưỡi, "thật nhỏ mọn, đùa một chút cũng không được hả?"


Hoàng Phủ Diệu Dương sẽ không bị cô lừa, lần nữa mở miệng.


"Thay đổi hướng, lập tức trở lại!"


"Được được được!" Lãnh Tiểu Dã cười hắc hắc giơ hai tay lên, ngoãn ngoãn đi tới chỗ tay lái, lúc đingang qua người anh, cô dừng lại, xoay mặt nhìn anh, "À, đúng rồi, tôi khẳng định anh chắc chắn khôngbiết Tê Lợi Ca là ai, thực ra hắn ta là một người hành khất.


Hoàng Phủ Diệu Dương đã sớm đoán được đó không phải từ ngữ tốt lành gì, nhưng lúc nghe thấy hai chữ "hành khất", anh cúi mặt nhìn sơ qua bản thân mình.


hiện tại, anh giống người hành khất lắm sao?


Từ nhỏ, đã bị quý tộc giáo huấn, khiến cho anh rất quan tâm tới dáng vẻ của mình.


Đây đều là theo bản năng.


Lúc anh cúi đầu xem xét lại bản thân mình, trong mắt Lãnh Tiểu Dã tràn đầy ý cười, dùng mũi chân, đá lên, đôi giày thể thao đá vào tay cầm khẩu súng của anh.


Ba!


Lúc trúng kế, Hoàng Phủ Diệu Dương phản ứng quá chậm, bay lên giữ không trung.


Thuận lợi đã một cái, Lãnh Tiểu Dã phi người lên, chụp khẩu súng lục.


Ngón tay vừa mới chạm vào thân súng, Hoàng Phủ Diệu Dương nhanh chóng bắt lấy chân cô, khiến côngã ngồi trên mặt đất.


Chiếc thảm trên trực thăng rất dày, cô té xuống cũng không cảm thấy đâu, nâng tay muốn nhắm súng vào người anh.


Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay qua đoạt lại khẩu súng, thấy ánh mắt cô bên cạnh chợt lóe lên, anhkhông tiếp tục lấy khẩu súng nữa, nhân lúc thuận thế, anh đem cô ngã nhào xuống đất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận