Ánh Lửa Mùa Đông


Hoàng Phủ Diệu Dương thế mà có thể nhanh chóng đoán được bản thân cô không hề thiết lập mật mã?


"Chết tiệt!"


Nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương nâng súng bắn cá nhắm vào mình, Lãnh Tiểu Dã chửi nhỏ một tiếng, đồng thời càng dùng sức đem trực thăng bay lên cao.


Chiếc trực thăng càng lên cao, khẩu súng trong tay Hoàng Phủ Diệu Dương cũng nâng lên từng chút.


Bá!


anh bóp cò súng, chiếc móc kim loại lập tức phun ra, một vết mờ mờ xuất hiện, bay về phía trực thăng.


Mũi thương nhọn hoắc bay sát vào thân máy bày, chỉ còn cách mấy cm, nhưng khong trúng đích.


Lúc này, chiếc móc đã đạt đến giớ hạn, mất xung lực, lập tức bị nguồn lực từ phía dưới mà rơi xuống.


Trong lúc đó, chiếc đổ câu lập tức móc vào chiếc cánh dưới.


Cảm nhận được chiếc trực thăng hơi chao đảo một chút, Lãnh Tiểu Dã không nhịn được mắng một câu thô tục.


Ổn định lại trực thăng, cô nhanh chóng lại trực thăng về phía trước.


"Tiên sinh!"


Quản gia cùng bọn bảo vệ cùng lúc xông lên, chỉ thấy trong tay Hoàng Phủ Diệu Dương nắm chặt khẩu súng bắn cá kia, đi tới trên lan can.

Quản gia cùng bọn bảo vệ cùng lúc xông lên, chỉ thấy trong tay Hoàng Phủ Diệu Dương nắm chặt khẩu súng bắn cá kia, đi tới trên lan can.


Nhìn được ý đồ của anh, mọi người trừng lớn mắt.


"Tiên sinh, không cần!"


Lão quản gia vội vã hô lên, nhưng, không ai có thể ngăn cản Hoàng Phủ Diệu Dương,chữ "muốn" của lão quản gia chưa kịp thốt ra, Hoàng Phủ Diệu Dương đã nhẹ nhàng nhảy lên, nắm chặc chiếc khóa bắn cá, nhảy xuống khỏi lan can.


anh không hề rơi vào nước, mà theo chiếc trực thăng bay lên trong bầu trời đêm.


Nhìn cơ thể của anh trực thăng kéo lên từng chút, trong lòng quản gia cùng bọn bảo vệ như đã troi lên tới cổ họng.


"Mau... Chuyển tay lái, quay đầu lại... Mau lên! Những người còn lại nhanh chóng đi lấy thuyền cứu sinh, đuổi theo tiên sinh!"


Lão quản gia gấp đến nổi cả phong cách dịu dàng cùng lịch lãm đều mất hết rồi, chỉ còn lại âm thanh chói tai.


Hai vị bảo vệ vội vàng chạy đến bên mép thuyền, nhảy xuống thuyền cứu sinh, hợp sức lướt, đuổi theo Hoàng Phủ Diệu Dương.


Cùng lúc đó, chiếc du thuyền cũng bắt đầu quay đầu lại, thay đổi phương hướng đuổi theo chiếc trực thăng rời đi.


Lãnh Tiểu Dã ngồi ở chỗ tay lái trên trực thăng, nhìn về phía sau, thấy chiếc du thuyền xa xa quay đầu lại, cô nhẹ nhàng bĩu môi.


Tốc độ của du thuyền cũng nhanh, nhưng sự linh hoạt của môt chiếc du thuyền lớn, xa hoa như vậy, so với trực thăng kém xa, làm sao có thể đuổi kịp co?


Xoay mặt nhìn hệ thống định vị GPS, cô nhanh chóng tìm kiếm lục địa gần đây.

Xoay mặt nhìn hệ thống định vị GPS, cô nhanh chóng tìm kiếm lục địa gần đây.


Rất nhanh, cô đã tìm được, không hề để ý đến đó là quốc gia nào, cô nhanh chóng gõ bàn phím vài cái, lập tức xác định được địa điểm.


Chiếc trực thăng nhẹ bay lên.


Lãnh Tiểu dã nghi ngờ nhíu mày lại, thoáng điều chỉnh hướng đi của trực thăng, nhưng kết quả trực thăng lại lung lay một chút.


thật không bình thường!


Chẳng lẽ vừa rồi Hoàng Phủ Diệu Dương làm trực thăng hỏng rồi?


Trong lòng nghi hoặc, Lãnh Tiểu Dã nghiêng người nhìn ra cửa sổ, nhìn hết một vòng, nhưng không hề phát được bất kỳ sự khác thường nào.


Điều chỉnh trực thăng thành trạng thái tự động lái, cô nhanh chóng đứng dậy, đi đến cửa, vươn tay đem mái tóc dài quấn vài vòng lên đỉnh đầu, cô nhẹ nhàng mở cửa trực thăng ra.


Gió đêm lập tức thổi vào, vỗ lên mặt cô, cô nghiêng người nhìn về phía khoang cửa, chỉ thấy ở cánh dưới, bị một khẩu súng bắn cá mắc vào.


Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm bất thường, cô xoay mạnh người về phía sau.


Cánh cửa đối diện đã bị mở ra, lúc quay lại, Hoàng Phủ Diệu Dương đã nhảy lên trực thăng, nhanh chóng vươn tay đóng cửa lại.


Người đàn ông đứng trước mặt, bộ mặt tức giận, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm, mái tóc bị gió thổi như một ổ quạ, vết son trên mặt cũng lau không sạch sẽ, nhìn qua như vết hôn của mộtcô gái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận