Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: Vũ Cát Gia Gia


"Quản gia tiên sinh, phiền toái ông đi giúp tôi chuẩn bị yên ngựa cho tia chớp."


Hướng ông quản gia cười phân phó một tiếng, Lãnh Tiểu Dã cất bước lên lầu.


" Được, tiểu thư!"


Lúc này đây, ông quản gia ngữ khí cũng mang theo ý cười.


Kĩ năng cưỡi ngựa của Lãnh Tiểu Dã, ông cũng đã thấy qua, vốn dĩ còn có chút bận tâm Lãnh Tiểu Dã ứng phó không được, nhưnh lúc này đây ông quản gia cũng đã thả lỏng rất nhiều.


Lãnh Tiểu Dã đi lên lầu thang, ông quản gia liền hướng người hầu vẫy vẫy tay, ý bảo bọn họ đi giúp nữ công tước cùng Lãnh Tiểu Dã chuẩn bị ngựa tốt.


Sau một lát, Lãnh Tiểu Dã thay xong bộ đồ cưỡi ngựa đến đây, đi thẳng đến chuồng ngựa, liền nhìn thấy nữ công tước mặc trang phục cưỡi ngựa.


Vị nữ nhân kia luôn luôn mặc đồ công sở già dặn màu đậm, lúc này đã muốn thay một bộ trang phục cưỡi ngựa trắng đen, áo ngắn màu đen cùng quần bò màu trắng, giày ủng màu đen làm tôn lên đường cong thon dài của thân thể bà.


Nữ công tước cưỡi lên trên lưng ngựa,hiện ra vẻ mặt anh dũng thoải mái hiếm xuất hiện .


một tay nắm cương ngựa, nữ công tước ở trên lưng ngựa cao ngạo nhìn xuống Lãnh Tiểu Dã.


"Gia tộc Theresa chưa bao giờ cần một cô gái được chiều chuộng, muốn tên của cô được ghi trong dòng họ Theresa, cô nhất định phải cùng tất cả nữ nhân của gia tộc đặc lôi toa giống nhau, biết học cưỡi ngựa!"


"Tiểu thư!" Ông quản gia tự tay đem tia chớp dắt đến đây, đem dây cương đưa đến trong tay Lãnh Tiểu Dã.


Tiếp nhận cương ngựa, Lãnh Tiểu Dã nhẹ khẽ vuốt lưng lông tia chớp.

Tiếp nhận cương ngựa, Lãnh Tiểu Dã nhẹ khẽ vuốt lưng lông tia chớp.


"Tôi đến phía trước chờ cô, hy vọng sẽ không chờ cô lâu lắm!"


Nữ công tước nói xong, nhẹ nhàng thúc vào bụng ngựa, trên người tuấn mã lập tức chạy đi, mang theo bà chạy về phía đồi cỏ xa xa.


Đứng tại chỗ, Lãnh Tiểu Dã ngẩng mặt lên nhìn sang, chỉ thấy trên lưng ngựa thắt lưng của nữ nhân đó thẳng thắn, theo động tác của ngựa thân thể hơi hơi phập phòng, tư thế hiên ngang.


Lãnh Tiểu Dã khóe môi không khỏi nhẹ giơ lên, lại không nói cái khác, cá tính này của nữ công tước, Lãnh Tiểu Dã vẫn là rất thưởng thức.


Ít nhất, bà yêu cầu Lãnh Tiểu Dã làm này nọ, nữ công tước cũng tự mình làm theo.


Nhà mình vị mẹ chồng này, tựa hồ cũng rất thú vị!


Nghĩ đến đây, Tiểu Dã dứt khoát phi thân lên ngựa, nhẹ giật giật cương ngựa.


"Giá!"


Tia chớp hí một tiếng dài, chạy vội đi.


Rất nhanh, liền chạy qua mặt cỏ, xông lên đồi cỏ đi đến trước mặt nữ công tước.


Lãnh Tiểu Dã quay mặt nhìn về phía nữ công tước cách đó không xa, "Bà thấy có hài lòng không?"


Nữ công tước khẽ cong cau mày, nhìn nụ cười trên mặt của cô gái trước mắt này.


Vừa rồi bộ dáng cưỡi ngựa củaLãnh Tiểu Dã, bà đương nhiên đều thấy rất rõ ràng, thuật cưỡi ngựa của đối phương so với bà cũng là không thua kém.

Vừa rồi bộ dáng cưỡi ngựa củaLãnh Tiểu Dã, bà đương nhiên đều thấy rất rõ ràng, thuật cưỡi ngựa của đối phương so với bà cũng là không thua kém.


Mặc dù không nguyện ý thừa nhận, nữ công tước lại không khỏi thừa nhận, cô bé này, lần lượt lần lượt khiến cho bà đối cô nhận thức.


"hiện tại, trở về đi!"


Chỉ nói mấy chữ, nữ công tước đã quay ngựa chạy về đồi cỏ.


Lãnh Tiểu Dã lập tức đánh ngựa đuổi theo, sườn mắt nhìn đến cô đuổi tới gần, nữ công tước lập tức liền dâng lên lòng háo thắng, lúc này thúc dục ngựa của mình tăng thêm tốc độ.


Tia chớp luôn luôn hiếu thắng, nào đâu sẽ cho phép con ngựa khác chạy nhanh hơn mình, lập tức liền chủ động tăng tốc, hướng về con ngựa nữ công tước đuổi theo.


Nữ công tước chỉ coi là Lãnh Tiểu Dã cùng mình phân cao thấp, càng phát ra tốc độ nhanh hơn của ngựa.


Hai con ngựa ở trên cỏ, càng chạy càng nhanh.


Mắt thấy trước nữ công tước cách đó không xa có một bụi cỏ, Lãnh Tiểu Dã trong lòng cả kinh, vội vàng nhắc nhở.


"Cẩn thận!"


Nữ công tước khẽ cong khóe môi, nhẹ nhàng giật cương ngựa một cái, trên người tuấn mã màu trắng phóng người lên, dứt khoát phóng qua bụi cỏ.


Sau khi rơi xuống dất, bà quay mặt nhìn Lãnh Tiểu Dã ở phía sau lưng, nữ công tước trên mặt luôn không có nửa điểm nếp nhăn, khi cười trên mặt dĩ nhiên có vài phần tính trẻ con đắc ý.


"Tôi còn không cần cô nhắc nhở đâu!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận