Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: Vũ Cát Gia Gia


Sau đó, cô thu lại quyển sổ nhỏ trong tay anh, tùy tay bỏ lên trên bàn.


"OK, hiện tại, chúng ta có thể ngủ." Tay cô duỗi ra liền ôm lấy cổ của anh, "Hoàng Phủ Diệu Dương, em mệt mỏi quá, ôm em trở về phòng, được không?"


Ôm lấy eo của cô, đem cô ôm giống như một đứa trẻ, Hoàng Phủ Diệu Dương bước ra thư phòng, trở lại phòng ngủ.


Đem cô thả lên giường, anh liền thuận thế đem cô đẩy ngã, hướng môi cô hôn đến.


Lần này đi chắc rất lâu không thể nhìn thấy cô, tối hôm nay, anh đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha cô như vậy.


Lãnh Tiểu Dã không có trốn tránh, chỉ là trương môi, mặc anh đòi lấy.


...


...


Thời điểm xong việc, hai người đều là một thân mồ hôi mỏng, giam giữ cô vào trong ngực, Hoàng Phủ Diệu Dương thương tiếc hôn gò má của cô, "Tiểu Dã, anh cảm thấy chính mình rất hạnh phúc."


Lãnh Tiểu Dã lườm anh một cái, "anh rất hạnh phúc, nhưng là thắt lưng của em sắp hỏng mất rồi!"


Đôi khi, thật lo lắng anh phóng túng thân thể như vậy sẽ có vấn đề không.


Nhưng mà cái tên kia,thật giống như uống thuốc tăng lực vậy mỗi lần xong việc, tựa hồ ngay cả ánh mắt đều tỏa ánh sáng.


Đưa tay qua, giúp cô nhẹ nhàng mà ấn xoa phần eo, Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ nhíu mày.


"Thể lực của em vẫn là kém một chút!"


Cái gì chứ?


rõ ràng là anh tinh lực tràn đầy, còn nói cô thể lực kém.


"Hừ!" Lãnh Tiểu Dã ở trong lòng anh lật cả người, "Vậy anh tìm người có thể lực tốt đi, đừng để ý em!"


Đem cô kéo đến trong lòng, Hoàng Phủ Diệu Dương lo lắng khởi động cánh tay nhìn về phía mặt cô, "Em tức giận?"


"Rất tức giận." Lãnh Tiểu Dã chu cái miệng nhỏ nhắn, "Cho nên em phải trừng phạt anh, một tuần đều không cho chạm vào em, hừ!"


Hoàng Phủ Diệu Dương cười khẽ một tiếng, càng đem cô ôm chặt.


"Tiểu Dã, em là cô gái khả ái nhất trên thế giới mà anh đã thấy."


anh phải rời khỏi một tuần, muốn chạm vào cũng không chạm được, trừng phạt này của cô, căn bản là có như không.


"Quỷ nịnh bợ!"


"anh là nói thật!".


"Vậy anh lại nói vài lời như vậy đến đây, em muốn nghe một chút."


Người này thật sự không phải cái loại nam nhân hay nói lời ngon tiếng ngọt, từ trong miệng anh nghe nói như vậy, nhưng mà cũng không dễ dàng.


Mặc dù biết nịnh hót như vậy không có chút ý nghĩa nào, nhưng mà vẫn là không nhịn được, muốn nghe anh khích lệ cô.


Hoàng Phủ Diệu Dương nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu, sau đó nghiêm trang mở miệng, "Em rất thông minh, hơn nữa có sự bình tĩnh vượt qua nữ nhân bình thường, bắn súng cũng tốt, tài bắn cung cũng không tệ, tính cách rất nhiệt tình, mặc dù có thời điểm có chút mơ hồ, nhưng mà thật đáng yêu... Ngũ quan của em rất được, có nét tinh xảo của người đông phương,nhưng lại không quá sắc sảo, anh thích ánh mắt của em, giống như là bầu trời đêm vậy..."


Đầu quay về nghe được anh khích lệ cô như vậy, Lãnh Tiểu Dã cong cánh môi, nghe rất ngọt mật.


"Còn gì nữa không?"


"Còn nữa, môi của em rất thơm yếu đuối, anh thích hôn nó."


Lãnh Tiểu Dã xem thường, "không được lạc đề, tiếp tục ca ngợi em!"


"Em rất trực tiếp, không giống nữ nhân khác làm như vậy, sẽ không tính toán chi li..."


cô cười đến mặt mày bay lên, "không cần nói toàn ưu điểm, khuyết điểm cũng có thể nói một câu."


Hoàng Phủ Diệu Dương lại suy nghĩ một chút, "Khuyết điểm duy nhất của em chính là thể lực thiếu chút nữa, gầy một chút."


Lãnh Tiểu Dã đưa tay giữ chặt chăn, đắp lại ngực, "anh là chê em nhỏ sao?!"


anh vội vàng giải thích, "anh không phải ý đó, kỳ thật en mặc dù nhỏ một chút, nhưng xúc cảm tốt lắm, hơn nữa nó rất mẫn cảm, anh thích cảm giác đem nó nắm ở lòng bàn tay..."


Người này, không cần nói thẳng như vậy chứ!


"Đại lưu manh, không để ý tới anh, ngủ!"


cô đỏ mặt lên, một phen kéo chăn qua đắp mặt lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận