Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: thutrang811


Cỏ dại che khuất đi thân thể Arthur, sơn dương tựa hồ cũng không chú ý nơi đây có một kẻ săn mồi đang đói. Liếc mắt nhìn bốn phía một cái, sơn dương thật sự là không đỡ được sự mê hoặc của nước, tiếp tục đi về phía trước, cẩn thận lựa chọn một nơi, cúi đầu uống nước.


Arthur động.


Nó cúi thấp người, cẩn thận tới gần về sơn dương, mỗi một bước đều rất nhỏ.


Đó cũng không phải phương thức bình thường của sư tử Châu Phi lúc đói, mà là mấy phần chiến thuật có được khi thường xuyên bị Hoàng Phủ Diệu Dương mang đi ra ngoài săn bắn, trong âm thầm sư tử Châu Phi cũng đã học xong ngụy trang cùng ẩn nấp.


" Arthur, quả thực giống như là một thợ săn được huấn luyện bài bản."


Nhìn động tác của nó, Lãnh Tiểu Dã nhẹ giọng cảm thán.


một bên, Hoàng Phủ Diệu Dương dùng kính viễn vọng quan sát đến Arthur, cũng là khẽ cong khóe môi.


"Nó rất thông minh, chuẩn bị muốn tấn công con mồi."


Sơn dương lợi hại nhất không phải là sừng mà là cú đá chân sau, nếu bị nó đá với hết sức lực thì dù cường tráng như sư tử Châu Phi cũng sẽ bị gãy xương


Arthur dùng phương thức âm thầm theo dõi sau đó công kích, không thể nghi ngờ là chính xác nhất.


Sư tử nhanh chóng thu nhỏ khoảng cách với con ngựa lại, sơn dương cũng lơ là cảnh giác quay lưng về phía Arthur.


"Hướng!"


Lãnh Tiểu Dã cũng nhịn không được vì Arthur nói nhỏ.


Sau thanh âm của cô ngay lập tức Arthur nhảy dựng lên, không có động tác dư thừa, nó trực tiếp nhào tới, cắn cổ sơn dương.


Sơn dương thân thể lắc lư một cái, thiếu chút nữa bị nó gục, bản năng sinh tồn bộc phát toàn thân nó giùng giằng, dùng chân đá thử bỏ Arthur lại phía sau.


"Cắn, Arthur, ngàn vạn lần không nên nhả ra... Cắn..."


một bên khuyến khích Arthur, súng trong tay Lãnh Tiểu Dã cũng là dám thả lỏng.


Phía sau, nếu nhả, đối với Arthur không chỉ có ý nghĩa săn bắn thất bại, còn có thể sẽ phải chịu sự phản kích của đối phương.


Nếu quả thật xảy ra việc ngoài ý muốn như lời nói, cô không ngại xử lý con sơn dương kia.


Hoàng Phủ Diệu Dương không có lên tiếng, ngón tay nắm ống nhòm cũng hơi hơi xiết chặt, rõ ràng có chút khẩn trương.


Con mồi đầu tiên của Arthur chính sơn dương cao lớn hơn nó, đây rõ ràng không phải là một lựa chọn tốt.


Arthur cắn thật chặt, không buông lỏng.


Mặc cho sơn dương giãy giụa như thế nào, nó chỉ là dùng sức dùng răng của mình cắn thật chặt da thịt sơn dương.


Máu chảy ra.


Sơn dương giãy dụa càng ngày càng vô lực, cuối cùng cũng ngã xuống, té nhào vào nước đã cạn.


"Tốt lắm!"


Nhìn chú nhóc lém lỉnh ầm ầm ngã xuống nháy mắt, Lãnh Tiểu Dã kìm lòng không được thở nhẹ ra.


Thân thể Arthur run lẩy bẩy, bây giờ mới buông ra răng nanh, chuẩn bị hưởng thụ bữa tối của nó.


"không tốt."


Bên cạnh Hoàng Phủ Diệu Dương cũng thở nhẹ.


Lãnh Tiểu Dã hơi hơi giật mình kích kính, lập tức liền nhìn đến trong nước bùn cá sấu đang đang lặng lẽ tiến đến.


Nó chừng dài hơn hai thước, thân thể khoẻ mạnh vô cùng, vũng nước bùn này là địa bàn của nó.


đã đói bụng mấy ngày tên này vốn tưởng rằng này sơn dương là của nó, bây giờ lại bị Arthur đột nhiên tới cướp đi mỹ thực đã đến miệng, nó tự nhiên cũng rất là không cam lòng, đã bị mùi máu tươi kích thích, cá sấu cũng là cuối cùng không khống chế được thèm ăn, lén lút lại gần, muốn cướp đoạt con mồi của Arthur.


"Arthur, quay đầu a, Arthur!"


Nhìn cá sấu từng điểm theo trong nước bùn hướng Arthur tới gần, Lãnh Tiểu Dã lại một lần nữa khẩn trương lên.


Rốt cục, Arthur nghe được sau lưng động tác, nó xoay người lại, nhìn cá sấu trong nước bùn, phát ra một tiếng uy hiếp nhỏ. 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận