Ánh Lửa Mùa Đông


thật khéo, đầu Hoàng Phủ Diệu Dương nằm bên gáy cô, môi dính vào gáy.


Cơ thể mất đi ý thức vô trầm trọng, trên người anh có mùi nhàn nhạt của mồ hôi, tóc vẫn như cũ có một mùi hương mạnh mẽ, mở cúc áo ngay ngực cô ra, một tay khác đặt trên đùi cô...


Đẩy người đàn ông trên người ra, Lãnh Tiểu Dã nhanh chóng mặc lại quần lót cùng chiếc váy, tên hỗn đản này, đúng là người có am hiếu, nếu cô chậm chút nữa, chắc anh đã cởi hết cô ra.


Nhanh chóng nhả xuống giường, mở khóa chiếc xích trên tay, cài vào cổ tay anh, Lãnh Tiểu Dã liền đổi mật khẩu, lập túc khóa cửa kỹ lại, xoay người lại, cô lấy ba chiếc xích nhỏ khác, đem Hoàng Phủ Diệu Dương khóa thành hình chữ đại.


Vỗ tay một cái, cô đứng bên cạnh giường nhìn tác phẩm của mình, Lãnh Tiểu Dã hài lòng gật đầu.


Cảm thấy dưới chân có vật gì đó, cô liền cúi người xuống, lúc đứng lên, trên tay đã có một chiếc nhẫn.


Lúc nãy, khi Hoàng Phủ Diệu Dương tức giận, anh đã làm rơi chiếc nhẫn vàng này xuống đất.


Nhìn chiếc nhẫn trên tay một chút, cô đưa tay trái ra đeo thử, rất thích hợp với ngón áp út của cô.


Ngón tay như ngọc cùng một chiếc nhẫn kim cương vàng, quả thật rất đẹp.


"Nhẫn rất hơp, nhưng chỉ tiếc, người lại không thích hợp!"


Lãnh Tiểu Dã tháo chiếc nhẫn ra tùy tiện đặt trên bàn, đi đến cạnh tủ, mở cửa ra, lục lọi một lát, cô lấy từ bên trong ra một bộ nội y cùng một chiếc áo thể thao nữ, cuối cùng cô tìm được thêm một chiếc quần bông cùng một đôi giày thể thao mới tinh.


anh chàng này vì cô mà chuẩn bị đồ rất đầy đủ.


đi vào phòng tắm rửa mặt, nhìn khuôn mặt hồng hào của mình trong gương, Lãnh Tiểu Dã nhẹ nhàng bĩu môi.


"Quả nhiên, mỹ nhân kế lúc nào cũng hiệu quả."


Trở lại phòng ngủ lần nữa, nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương mê man trên người, cô thầm cắn răng.


Vậy được rồi, cũng quá tốt cho anh!


Nhìn tứ chi người đàn ông mở thành chữ đại, khoe môi Lãnh Tiểu Dã giơ lên, trên mặt lộ ra nụ cười tà ác.


Lấy chiếc váy mà cô cởi ra nhét vào miệng Hoàng Phủ Diệu Dương, cô nhấn chiếc nút bên cạnh.


"Quản gia tiên sinh có ở đây không?"


"Tiểu thư có gì phân phó?


"Nhờ ông giúp tiên sinh chuẩn bị ít thuốc, y tôi chắc ông cũng hiểu rồi."


Lão quản gia giật mình một cái, lát sau mới kịp phản ứng, "Được, tiểu thư, tôi lập tức mang lên."


một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.


"Vào đi!"


Kéo chăn đắp toàn bộ người Hoàng Phủ Diệu Dương lại, Lãnh Tiểu Dã lập tức đứng, đi ra cửa, lại bước hai bước trở về, cầm chiếc nhẫn trên bàn đeo vào tay mình.


Đem một bên vai áo cởi ra, cô cẩn thận mở cửa, sau đó vươn ngón tay tới.


"Đưa tôi!"


Lão quản gian đứng ngoài cửa, chỉ thấy cánh tay cô vươn ra, còn có đầu ngón tay.


Nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay cô, lão cau mày một cái.


Tiên sinh... Được như ý nguyện rồi sao?!


"Tiên sinh, ngài ấy..."


"anh ấy đang tắm." Lãnh Tiểu Dã rút tay về, "Còn không, cứ đợi anh ấy đến lấy?"


"không, không cần..." Lão quản gia nào dám để Hoàng Phủ Diệu Dương tới lấy, vội vàng đem lọ thuốc đặt trên tay cô, "Nhờ cô chuyển lời đến tiên sinh, mỗi ngày uống một viên là được, uống nhiều khôngtốt cho cơ thể."


"Được." Lãnh Tiểu Dã thu tay về, lập tức đóng cửa lại, cố ý dùng lớn tiếng uốn éo nói, "anh yêu, em tới đây!"


Lão quản gia ngoài cửa nghe được âm thanh mơ hồ, nhẹ lắc đầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận