Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: Vũ Cát Gia Gia


Sâu trong khu rừng, có rất ít các loại dã thú thường lui tới, bọn cận vệ nhưng đều là không dám xem thường.


Trước khi lên đường, bá tước tiên sinh nhưng mà ra đã lệnh, bọn họ tất nhiên phải sống chết phải tuân theo.


Nếu vị này thiếu một sợi tóc, bọn họ đều phải có trách nhiệm.


đi sâu trong rừng, một người liền đi tới phía trước chỉ đạo cô mở súng thế nào.


"Súng loại này lực đàn hồi không lớn, bất quá tiểu thư vẫn phải cẩn thận một chút... Đúng rồi, nơi này là bảo hiểm, trước khi nổ súng thì mở nơi này ra, bằng không viên đạn không bắn ra được."


đi theo lần này là cận vệ không quân tinh anh mà Hoàng Phủ Diệu Dương điều động tới được, họ đều là am hiểu dã chiến nhất, tên này đối với cái tiểu cô nương mới nhìn qua nũng nịu yếu ớt cũng không có tán thành nhiều.


" Được."


Lãnh Tiểu Dã chỉ là quay qua hướng người nọ cảm kích mỉm cười một cái, đưa tay ôm súng, chậm rãi di động họng súng, tầm nhìn tập trung vào con gà rừng trong kia, tất thì cô trực tiếp bóp cò.


Viên đạn ra nòng, gà rừng ngay cả ngáp đều chưa kịp liền trực tiếp té trên mặt đất không có động tĩnh.


Nghe được cô nổ súng, vài người đều là lắp bắp kinh hãi.


Mọi người còn không có nghe được động tĩnh, cô thế nhưng liền nổ súng?!


Lãnh Tiểu Dã biết mấy người này khinh thường cô, cũng không để ý tới, chỉ là chính mình đi vào cánh rừng tìm con mồi kia.


Vài cái đại nam nhân tới đi theo cô, thấy con gà rừng kia từng cái ánh mắt liền có chút biến hóa.


Miệng vết thương của gà rừng không phải ở trên người, mà là ở đầu.


một súng bắn bể đầu, hơn nữa còn là một con gà rừng như vậy, vài người nghĩ nghĩ tự nhận mình cũng không có đủ tự tin như vậy.


Cái tên chỉ đạo Lãnh Tiểu Dã nổ súng lúc nãy, nhìn xem cô gái Đông Phương gầy mảnh khảnh này cũng là có chút kinh ngạc.


"Vận khí tốt mà thôi."


Lãnh Tiểu Dã nhàn nhạt nhún nhún vai, đem con mồi tùy tay giao cho một tên vệ sĩ, chính mình liền hướng phía trước tiếp tục đi qua.


một đường đi tới lại săn giết một con thỏ hoang, Lãnh Tiểu Dã nhìn thời gian một chút, liền dừng bước lại bản thân liền đi trở về.


Đoạn đường này không sai biệt lắm thì lúc trở về chỉ có bốn năm cây số.


Thỏa mãn một chút là tốt rồi, cô cũng không thích giết chóc mọi nơi.


một đường đi trở về, cô không có đi nửa điểm đường vòng, càng không có hỏi thăm qua mấy người kia một lần.


Đợi cho thời điểm mọi người gần trở lại doanh địa, vài cái quân nhân tinh anh nhìn cô, vẻ mặt cũng đã mang theo vài phần kính sợ.


Lãnh Tiểu Dã nhìn ra thái độ của mấy người họ đã chuyển biến, cũng không để ý, chỉ là ở trong lòng nhớ lại phương pháp ba ba dạy cô nướng món ăn thôn quê như thế nào, nghĩ làm thử một lần cho Hoàng Phủ Diệu Dương nếm thử.


Xa xa nhìn đến bọn họ trở về, ông quản gia lập tức liền lại đây nghênh đón, tiếp nhận súng trong tay cô .


"Tiểu thư, cô đã cực khổ, mau đi nghỉ ngơi một hồi đi, cơm trưa lập tức đem tới."


Lãnh Tiểu Dã vừa mới nói tiếng cám ơn, chợt nghe cách đó không xa đã truyền đến một tiếng huýt gió rõ ràng không có ý tốt.


"Ôi, một con gà rừng cùng một con thỏ hoang... Ông trời của tôi, chẳng lẽ khu vực săn bắn hoàng gia của chúng tôi cũng chỉ có thể săn mấy thứ này thôi sao?"


Lãnh Tiểu Dã xoay mặt nhìn về phương hướng âm thanh truyền tới, chỉ thấy gần doanh địa bọn họ, đã muốn dựng thêm một cái doanh địa.


Cùng bên này bọn họ bất đồng chính là trong doanh địa bên kia đều có ít nam nữ trẻ tuổi, vị kia vừa nói chuyện đúng là công chúa đại nhân lúc trước cô từng có gặp qua - - Liliane tiểu thư.


cô ta vừa dứt lời, cả bọn người bên kia đã muốn mở miệng, chính là nam tử trẻ tuổi kia cười nói, "Liliane, cô biết rằng vị kia là cô gái Đông Phương, chỉ thích hợp sờ súng của nam nhân, mà không phải là cây súng thật !"


Nơi này tự nhiên chỉ có Lãnh Tiểu Dã là cô gái Đông Phương.


Lập tức, các nam nữ trong trận doanh của Liliane, đều là cười ầm lên.


...


...


Sao sao


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận