Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: Vũ Cát Gia Gia


Đêm khuya.


Phủ bá tước, bên trong trang viên hoàn toàn yên tĩnh.


Lãnh Tiểu Dã ở trên giường lật người lại, bàn tay sờ tới đụng phải một mảnh trống rỗng trên giường.


cô mở nửa con mắt sờ sờ ở trên giường, chỉ sờ soạng thấy một cái gối trống không.


Mở mắt ngáp một cái, quả nhiên không nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương.


"Hoàng Phủ Diệu Dương?" cô khẽ gọi anh một tiếng, không có người trả lời, cô lại cao giọng kêu một tiếng, "Hoàng Phủ Diệu Dương?!"


Vẫn không có người nào đáp lại.


Lãnh Tiểu Dã cầm lấy di động bên cạnh bàn để nhìn thời gian một chút, giờ đã là hai giờ sáng.


cô đưa tay sờ sờ địa phương anh nằm qua, vì anh rời giường đã lâu nên trên giường một chút độ ấm cũng không có.


Tên kia, hơn nửa đêm không ngủ mà đi đâu vậy?!


cô không yên tâm bò người xuống mở đèn, lấy ra áo ngủ khoác lên trên người, theo phòng ngủ đi ra, cô lập tức đi vào thư phòng Hoàng Phủ Diệu Dương.


Lãnh Tiểu Dã khe khẽ gõ cánh cửa một cái, bên trong cánh cửa không có người đáp lại.


cô đem cửa đẩy ra, chỉ thấy bên trong cánh cửa đèn đen không ai.


không ở thư phòng?!


cô lo lắng xoay người, đi lên lầu.


Trong tầng một cận vệ ở lại nghe được động tĩnh, lập tức liền theo ngoài cửa đi tới, nhìn đến cô, vội vàng hành lễ.


"Tiểu thư!"


"Nhìn thấy bá tước tiên sinh không?" Lãnh Tiểu Dã hỏi.


"Ngài ấy đang huấn luyện Arthur ở phía sau núi." Cận vệ đáp.


Lãnh Tiểu Dã biết Hoàng Phủ Diệu Dương ở đâu liền nhẹ nhàng thở ra, liền cất bước hướng cửa sảnh đi lại đó.


"Tiểu thư!" Cận vệ ở phía sau gọi cô lại, "Bên ngoài lạnh, ngài tốt nhất mặc nhiều quần áo một chút."


"Vâng, cám ơn!"


Hướng đối phương nói cám ơn, Lãnh Tiểu Dã tùy tay cầm lấy khăn choàng trên ghế sa lon bao quấn trên người, đi ra cửa sảnh.


Vòng qua đại trạch, đi đến phía sau tòa thành trên sườn núi, xa xa liền hướng hai cái thân ảnh đang ở trên đồi cỏ một trước một sau đuổi theo.


Trước mặt thân hình cao lớn của nam nhân, một thân ánh trăng khoác lên trên người, tuy rằng xa xa thấy khuôn mặt không rõ lắm,như vẫn có thể nhìn ra đó là Hoàng Phủ Diệu Dương.


Ở phía sau anh, Arthur với tư thế chạy tuyệt đẹp, bộ lông màu vàng trên người giống như màu vàng của ngọn sóng đang phập phồng.


Nhảy loạn một cái, trực tiếp đem mặt Hoàng Phủ Diệu Dương ngã nhào xuống đất.


"Hoàng Phủ Diệu Dương!"


Lãnh Tiểu Dã trong lòng quýnh lên, đi nhanh chạy tới.


Chạy vội tới gần, chỉ thấy Arthur đang cui đầu theo trên người của anh kéo xuống một món đồ.


Hô hấp căng thẳng, Lãnh Tiểu Dã càng tăng thêm tốc độ.


Cảm giác được cô đang tới gần, Arthur mạnh mẽ xoay đầu lại, miệng lập tức liền buông ra, trên cánh tay Hoàng Phủ Diệu Dương được bọc bảo vệ tay là dùng để giáo huấn chó, xoay người liền hướng Lãnh Tiểu Dã chạy tới.


"Tiểu Dã, mau dừng lại!"


Xoay mặt nhìn Lãnh Tiểu Dã đang chạy tới, Hoàng Phủ Diệu Dương một bên đuổi theo, một bên cấp ra tiếng quát.


Lãnh Tiểu Dã dừng bước chân, Arthur đã muốn chạy tới trước mặt cô.


Ở trước người của cô không đủ một thước chỗ địa phương dừng lại, con ngươi của nó mang theo mấy phần đề phòng nhìn về phía Lãnh Tiểu Dã, theo trong cổ họng phát ra một tiếng kêu thị uy.


"Arthur!" Hoàng Phủ Diệu Dương đi nhanh chạy tới, bắt lấy dây xích Arthur, an ủi vỗ vỗ gáy nó, "Đó là cô chủ nhỏ , ngươi đã gặp, không được đối côvô lễ!"


Dưới trấn an của anh, cảm xúc Arthur cũng ổn định lại, lông mao giơ lên đã chậm rãi thả lỏng.


Xa xa thuần thú sư vội vàng chạy tới, đem xiềng xích giao cho Hoàng Phủ Diệu Dương, Hoàng Phủ Diệu Dương giúp Arthur mang trang bị dây thép, cột chắc xiềng xích, thế này mới đem nó giao cho tên thuần thú sư kia.


Cất bước đi đến trước mặty Lãnh Tiểu Dã, Hoàng Phủ Diệu Dương trấn an sờ sờ bờ vai của cô.


"không có sợ chứ?"


Lãnh Tiểu Dã khẽ gật đầu một cái, liếc mắt cao thấp đánh giá anh một cái, nhìn âu phục trên người anh bị Arthur cắn đầy hư hại, lo lắng đỡ lấy cánh tay của anh.


"anh không sao chứ?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận