Ánh Lửa Mùa Đông


Nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương đi tới, nữ giúp việc lập tức cung kính chào, anh nhẹ nhàng vẫy tay, nữ giúp việc liền lui ra ngoài.


Lãnh Tiểu Dã dùng khóe mắt nhìn anh một cái, vừa thấy, cô thầm kinh hãi.


Toàn thân người đàn ông trước mắt đều bị ướt đẫm mồ hôi, áo sơ mi trắng dính một mảng lớn lên người, một vài sợi tóc dính vào trán, giống như mới được vớt từ trong nước ra vậy, anh chàng này, không phải bị cô tức giận đến nỗi nhảy xuống biển chứ?


Ngồi vào bên cạnh cô, Hoàng Phủ Diệu Dương lấy tay nâng khay qua, giọng nói thở hổn hển, "Em không phải muốn chạy trốn sao, không ăn làm sao sưc để trốn?"


nói khích cô sao?


Lãnh Tiểu Dã bĩu môi xoay mặt qua một bên, cô không muốn làm theo.


Cầm lấy chiếc khăn ướt trên khay lau bàn tay, Hoàng Phủ Diệu Dương dùng nĩa xiên đồ ăn trong đĩa, đưa đến bên miệng cô.


"Nghe lời, ăn một chút, nếu không, thân thể em sẽ không chịu nổi."


Hôn một cái liền ngất đi, anh thật sự rất lo lắng cho cơ thể cô.


Vốn bản thân Hoàng Phủ Diệu Dương cũng không ý thức được, nụ hôn kia vô cùng biến thái, giống như luyện lặn, lượng hô hấp mà Lãnh Tiểu Dã hít vào tương đối khá, nếu là người khác, đã sớm hít thở không thông rôì.


Lãnh Tiểu Dã nhìn anh đưa đồ ăn đến trước mặt mình, liền xoay mặt qua bên kia.


Giả vờ quan tâm như vậy thì có ý nghĩa gì, nếu anh muốn đối xử tốt với cô thì nên trả tự do cho cô, côkhông phải là sủng vật phải phục phục tùng anh.


Hoàng Phủ Diệu Dương buông nĩa xuông, bưng nước trái cây lên ương một ngụm, sau đó đem cái ly đến trước mặt cô, "Nếu em lo lắng tôi bỏ thuốc vào trong đồ ăn, thì không cần, tôi muốn gì được đó, không cần phải dùng đến thủ đoạn nhàm chán này."


Lãnh Tiểu Dã quay sang, chống lại ánh mắt anh, "Chẳng lẽ anh cho rằng thủ đoạn bây giờ không nhàm chán sao?"


"Em đừng khiêu khích sự kiên nhẫn của tôi." Hoàng Phủ Diệu Dương đưa cái ly đến gần cô hơn, "Tôi không tức giận với em, chỉ muốn em... Nghe lời."


"Nếu anh không muốn nước trái cây bị đổ vào bồn tắm, tốt nhất đem đi chỗ khác." cô chống chọi gay gắt.


Ngón tay Hoàng Phủ Diệu Dương nắm chặt cái ly, đem khay đặt lên bàn, anh quay sang nhìn cô.


Lãnh Tiểu Dã không chút sợ hãi nhìn anh, ánh mắt còn sắc bén hơn cả anh.


Thế nào?


Muốn so mắt sao?


cô hai cái chẳng lẽ không bằng một cái của anh?!


Vươn tay, đem cái ly đến bên miệng, Hoàng Phủ Diệu Dương đem nước trái cây đổ vào miệng mộtngụm to.


Lãnh Tiểu Dã suýt nữa đã bật cười, còn tưởng anh chuẩn bị tức giận, ai ngờ lại uống nước trái cây.


Lúc cô đang cười thầm trong lòng, chiếc cằm đột nhiên bị cầm chặt, khuôn mặt Hoàng Phủ Diệu Dương nhanh chóng tới gần cánh môi khép lại của cô.


Trong lúc kinh ngạc, vị chua ngọt của nước trái cây đã nhanh chóng xâm chiếm miệng cô, theo bản năng cô nuốt xuống.


Muốn cắn anh một cái, nhưng anh đã lặng lẽ rời khỏi miệng cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận