Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: Vũ Cát Gia Gia


Hoa quả thơm như vậy, không cần ăn, chỉ càn ngửi được là có thể biết.


"Nể tình anh trả lời đúng, cho nên... Lãnh Tiểu Dã thưởng cho thơm môi một cái."


Vừa nói, cô liền chủ động đem môi lại gần, dừng ở trên mặt của anh, tay nhỏ thuận thế chui vào áo ngủ của anh, ở trên ngực của anh bất chính mà sờ loạn.


"Tiểu Dã!" anh đưa tay đè lại bàn tay của cô, "Đừng quậy, anh...anh sợ nhịn không được."


Lãnh Tiểu Dã không có lên tiếng, chỉ là đem cái tay khác chui vào, ở trên ngực anh sờ loạn, đụng đến vật nhỏ nào đấy đang nổi lên thô sáp.


cô đưa tay qua, đầu ngón tay nhẹ nhàng mà sờ.


Hoàng Phủ Diệu Dương yếu hầu căng thẳng, lời nói đã muốn khô khan.


"Tiểu Dã!" anh lại đưa tay bắt lấy ngón tay không an phận của co, "Đừng quậy phá!"


Đại ngốc!


Lãnh Tiểu Dã liếc anh một cái, đem áo ngủ của anh xê dịch một bên, lộ ra ngoài là một điểm nhỏ đỏ hồng, cô nghiêng đầu một cái, liềb lại gần, hôn lên vật nhỏ nổi lên


Cảm giác da thịt cùng lời nói mềm mại của cô tiếp xúc, bụng Hoàng Phủ Diệu Dương căng thẳng, nháy mắt thân thể lại bành trướng.


Lãnh Tiểu Dã lặng lẽ ngẩng mặt lên nhìn anh, đón nhận tầm mắt đang nhìn của Hoàng Phủ Diệu Dương.


Ánh mắt hai người tiếp xúc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nóng lên, hốt hoảng đưa mắt dời đi.

Ánh mắt hai người tiếp xúc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nóng lên, hốt hoảng đưa mắt dời đi.


Hoàng Phủ Diệu Dương nháy mắt hiều ra, vừa lật mình đã đem cô đặt ở dưới thân.


Trong phòng, chỉ còn lại tiếng thở dốc của nam nhân cùng âm thânh ngâm khẽ của nữ nhân.


Ánh mặt trời lộng lẫy rọi khắp cả phòng.


...


...


Đợi cho hai người tắm một lần nữa, ăn mặc chỉnh tề xuống lầu thì đã sắp tới trưa.


Lãnh Tiểu Dã sớm đã không còn mạnh mẽ như ở trên giường, bây giờ cô cố ý đi phía sau Hoàng Phủ Diệu Dương, hướng trên lầu lén lút nhìn xung quanh.


"Ngài bá tước, tiểu thư, hai người ăn trưa ngon!"


Ông quản gia từ phòng khách chạy lại đây, sắc mặt của ông cực kỳ bình tĩnh, giống như vốn không biết Lãnh Tiểu Dã từ hôm qua trở về đến bây giờ đều không có xuống lầu.


Hoàng Phủ Diệu Dương thản nhiên gật đầu, Lãnh Tiểu Dã lễ phép đáp lại một cô "Vâng", trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn có chút nóng lên.


Meo meo!


một góc trong phòng khách, tiểu tuyết cầu đã sớm chạy tới.


Lãnh Tiểu Dã nhìn đến nó, chủ động cúi người xuống, nghĩ vật nhỏ thế nào cũng nhảy dựng lên, bàn tay của cô liền hiện lên, trực tiếp nhảy đến trong lòng của Hoàng Phủ Diệu Dương.

Lãnh Tiểu Dã nhìn đến nó, chủ động cúi người xuống, nghĩ vật nhỏ thế nào cũng nhảy dựng lên, bàn tay của cô liền hiện lên, trực tiếp nhảy đến trong lòng của Hoàng Phủ Diệu Dương.


Xoay người, nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương chủ động hướng vạt nhỏ "yêu thương nhung nhớ," vẻ mặt của Lãnh Tiểu Dã chỉ là kinh ngạc.


Lúc này, Hoàng Phủ Diệu Dương cũng đã đem tiểu tuyết cầu đưa đến trong lòng cô.


Tiếp nhận vật nhỏ mềm mại, Lãnh Tiểu Dã đưa tay khẽ gõ ở trên đầu nhỏ nó.


"Vật nhỏ không có lương tâm, ta thấy ngươi cũng là mèo con mê sắc đẹp, chỉ biết thích trai đẹp!" Mắng thì mắng, cô yêu thương đem vật nhỏ ôm vào trong ngược, cẩn thận đánh giá, "Ừ...Quả nhiên đi theo trai đẹp thật tốt, ngươi đều được dỗ đến béo."


"Cơm chưa đã chuẩn bị muốn xong, mời hai người vào nhà dùng cơm?" Ở một bên ông quản gia khẽ mở miệng cười


Hai người và một mèo đi vào phòng khách, ông quản gia bảo cô giúp việc đem cơm trưa lên, ngồi bên cạnh Hoàng Phủ Diệu Dương, nhẹ gịong mở miệng.


"Ngày hôm qua chuyện ngài phân phố ta đã xử lý tốt."


Hoàng Phủ Diệu Dương nhẹ gật đầu, tay đưa tới, nhẹ vỗ bả vai của Lãnh Tiểu Dã.


"Ăn cơm trước đi, không phải buổi chiều em còn muốn đi đến lớp sao?"


Lãnh Tiểu Dã lên tiếng, đen tiểu tử kia để lên cái ghế bên cạnh, tiếp nhận khăn ướt từ người hầu, lau khô hai tay rồi bắt đầu ăn cơm.


Lúc này, ông quản gia nghe điện thoại mới vừa reng lên xong, ông tiến lên một bước tới trước mặt Hoàng Phủ Diệu Dương.


"Ngài bá tước, bên kia học viện có rất nhiều phóng viên."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận