Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: Vũ Cát Gia Gia


Giúp cô sấy mái tóc dài, mặc vô quần lót, đắp chăn, xong mới chú ý tới cần cổ của cô treo một chiếc nhẫn, Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay qua nắm lấy chiếc nhẫn kia.


Nắng chói chang chiếu xuống, phản xạ màu vàng lên chiếc nhẫn kim cương như bảy sắc cầu vồng.


Hoàng Phủ Diệu Dương hơi hơi nheo mắt, hôn lên chiếc nhẫn kia rồi đem nó đặt trở lại trước ngực cô.


"một ngày nào đó, anh sẽ tự tay lấy nó xuống đeo lên ngón tay của em."


Đem chăn đắp lên cô, Hoàng Phủ Diệu Dương đứng dậy đi ra khỏi phòng, cất bước xuống lầu. 


"đã tra rõ ràng mà vẫn không có?" 


"Bá tước tiên sinh." Ông quản gia bước tới phía trước, "đã điều tra xong, lúc trước tiểu thư mặc cái váy kia đi tới trường học là bị một cô gái tên là Lisa làm dơ, cho nên tiểu thư mới bắt buộc lấy thêm trên bộ kia vì ngài mà may quần áo đi học."


Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ nhướng mày, "Lisa?"


Ông quản gia hiểu được ý tứ của anh, lập tức ra ngoài lên đường tra tư liệu của Lisa, " Lisa 20 tuổi. Phụ thân là Đức Thụy Ti trùm điền sản nổi danh ở New York, Kiệt Khắc. Đức Thụy Ti, cũng chính là tổng tài RS địa sản. Hơn nữa, bản thân hắn còn nợ ngài bảy triệu đôla."


Hoàng Phù Diệu Dương nhẹ nhàng nhíu mày. Người này, đến một chút ấn tượng anh đều không có.


Ông quản gia mỉm cười, " một năm trước, hắn theo ngài đầu tư ngân hàng một tỉ, bây giờ còn nợ bảy triệu."


thì ra là thế. Hoàng Phủ Diệu Dương lạnh lùnh cong môi. 


"Bây giờ ông biết nên làm cái gì phải không!"


Ông quản gia gật gật đầu, "Đương nhiên, tôi lập tức đi làm."


...


...


Lãnh Tiều Dã cảm thấy...khi tỉnh lại đã là nửa đêm.


Mở to mắt, chỉ thấy ánh sáng nhàn nhạt ở một góc chiếu trong phòng.


cô híp con ngươi nhìn sang, chỉ thấy anh đang dời máy tính khỏi đầu gối bỏ lên trên bàn, đứng dậy hướng cô đi tới.


"Khát hay là đói bụng?"


"Đói." cô lười biếng nói một tiếng.


"Muốn ăn cái gì?"


"Đồ ăn." cô nói hai chữ. 


"Có cháo còn có sữa, đương nhiên nếu em có thể chờ một lát thì sẽ còn lựa chọn khác." 


"Cháo." cô đơn giản trực tiếp. Kỳ thật cô còn buồn ngủ, nhưng mà vì thật sự qúa đói nên mới tỉnh lại.


"Được." Hoàng Phủ Diệu Dương cười cười, đứng dậy đi, một lát từ ngoài cửa trở về, trong tay đã cầm theo một bát cháo.


một tay đem cô đỡ dậy, để cô dựa vào ngực chính mình, anh liền bưng bát, dùng thìa múc cháo đưa đến miệng cô.


Độ ấm của cháo vừa đủ, Lãnh Tiểu Dã cũng không khách khí, híp mắt tùy ý để anh đút ăn một bát cháo, ăn xong mới có chút tinh thần.


Đem bát để qua mọt bên, anh cầm lấy khăn giấy giúp cô lau miệng, lại cầm lấy nước trắng cho cô súc miệng.


"Muốn ăn nữa sao?" Lãnh Tiều Dã lắc đầu, mắt nhìn qua máy tính một chút, "Còn chưa làm việc xong sao?"


anh nhún nhún vai, "Ngủ không được."


Bởi vì thường bận rộn công việc, anh vốn ngủ không được nhiều, hơn nữa còn thường xuyên bay tới bay lui ở các nước, tình trạng giờ giấc của anhthường xuyên bị hỗn loạn, cứ thế mãi, vấn đề thời gian cũng đã muốn rối loạn. 


"Có việc vội làm sao?" anh lắc đầu.


Vì muốn hầu hạ cô, anh khẩn trương hoàn thành công tác, bất quá chỉ là tùy tiện xử lý một ít văn kiện không quá gấp mà thôi.


Lãnh Tiểu Dã mắt nhìn máy tính đã muốn hôn mê, "đi lên, theo giúp em nằm chốc lát."


Đẩy chăn ra, Hoàng Phủ Diệu Dương nghiêng người tránh ra bên cạnh cho cô .


cô liền giống như cá mà lội tới, gối đầu trên cánh tay của anh, tay phải nâng lên nắm lấy tay trái của anh.


Hoàng Phủ Diệu Dương không hiểu ý cô, chỉ là nhìn cô đầy nghi ngờ.


"Nhắm mắt lại." Lãnh Tiểu Dã nhẹ gịong hạ lệnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận