Ánh Lửa Mùa Đông


Editor: Vũ Cát Gia Gia


Hoàng Phủ Diệu Dương đem quần áo bên trong quăng lên sô pha, đưa tay cởi bỏ cúc quần, mặc cho quần dài trượt xuống trên người. 


"Bây giờ anh rất nghiêm túc."


"Nhưng mà..." Lãnh Tiểu Dã liếc một cái giữa hai chân của anh, mặt vội vàng cười theo, "Bây giờ là... Ban ngày, ý định này... Nên để vào buổi tối... không phải sao? không bằng chúng ta đi ra ngoài nói chuyện phiếm, hoặc là..." 


Tưởng tượng một chút, ở dưới lầu trong phòng đông người, chắc tất cả mọi người muốn biết bọn họ sau khi gặp mặt cái gì cũng không có làm, có phải trực tiếp lên lầu lăn lăn trên giường, trong chốc lát cô tốt bụng có ý định muốn xuống lầu a?


Hoàng Phủ Diệu Dương đi đến cạnh giường, duỗi tay ra liền bắt được bắp chân của cô, đem cô kéo đến trước mặt mình, đôi tay sờ đầu cô, anh cúi người đến sát mặt cô. 


"Tiểu Dã, anh thật nhớ em, em đừng cự tuyệt được không?" Gịong nói nam tính khàn đi, thanh âm ôm nhu muốn lấy mạng.


Lãnh Tiểu Dã mở miệng thở dốc, làm sao còn nói ra lời cự tuyệt, đón lấy đôi mắt màu xanh lam của anh, cô nhấp nhấp cái miệng nhỏ, cúi đầu mở miệng. 


"Vậy anh kéo rèm cửa sổ lên được không?" 


"sẽ không có ai thấy." Hoàng Phủ Diệu Dương hôn lên môi cô, "Hơn nữa, anh muốn nhìn bộ dạng của em một chút dươi ánh mặt trời." 


Vừa nói, anh liền đưa tay qua đến nắm lấy, rốt cục cùng cô lôi kéo khoá kéo áo ngoài. Bàn tay to ôm lấy hông của cô, anh nhẹ nhàng lôi kéo, thành công đem áo ngoài của cô kéo xuống. 


Tay liền thuận thế đưa tới, cởi bỏ nội y của cô. 

Tay liền thuận thế đưa tới, cởi bỏ nội y của cô. 


Tuy rằng cùng anh thân thiết đếm rõ số lần, nhưng mà cái dạng ban ngày ban mặt cởi quần áo cho anh xem, cô vẫn có chút không thích ứng được, đành ngại ngùng nhắm mắt lại. 


Bàn tay anh cũng đã đưa tới cởi luôn vớ cùng quần bò của cô... cô theo bản năng lấy tay che lại chỗ trọng yếu, khẽ cong lui người lại.


Giữa trưa ánh mặt trời theo ngoài cửa sổ lan vào đây, đem toàn bộ phòng ngủ chính nhuộm thành một màu vàng rực rỡ.


Bên trong phòng ngủ chính, hệ thống sửa hơi mở rất ấm chắc chắn sẽ không thấy lạnh rét, da thịt cô trắng mịn cũng là thoa lên một tầng nhàn nhạt vàng rực rỡ, làm cho cạnh gò má cô mịn màng cả lông tơ cũng có thể thấy rõ. 


So với đêm qua, anh theo dõi trước mắt cô còn muốn đắc ý.


Hoàng Phủ Diệu Dương hô hấp ngày càng gấp, cúi người xuống, anh nâng lên bàn tay to nhẹ nhàng mơn trớn cánh tay cô, đẩy nhẹ cánh tay đang che chỗ trọng yếu kia ra. 


"Tiểu Dã, anh muốn cưới em!" cô đỏ mặt, mở to mắt ra vừa chống lại đôi mắt lam của anh.Tròng mắt của anh tràn đầy quyến luyến cùng ái mộ.


"Lúc này đây cùng với lần trước không giống. anh suy nghĩ rất nghiêm túc mấy ngày qua, anh yêu em,anh xác định muốn cùng em sinh hoạt mộtchỗ." 


"Hoàng Phủ Diệu Dương... Em..." Lãnh Tiểu Dã do dự không biết nên nói cái gì cho phải, tất cả đến quá đột ngột. 


"anh biết em còn chưa chuẩn bị tốt, anh chỉ muốn nói cho em biết ý nghĩ của anh." 


anh đưa tay sờ nhẹ nhàng âu yếm da thịt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, "Chờ em bắt đầu xác định được thì nói cho anh biết, anh liền hướng đến em cầu hôn." 

anh đưa tay sờ nhẹ nhàng âu yếm da thịt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, "Chờ em bắt đầu xác định được thì nói cho anh biết, anh liền hướng đến em cầu hôn." 


Lời nói rành mạch của anh nghe qua tựa hồ có chút vấn đề, cô cũng hiểu được. anh không muốn cô cảm thấy khó xử lại càng không muốn nghe lời từ chối của cô.


đã ở từng thời điểm, cô luôn để ý mình tại sao luôn nghĩ đến Hoàng Phủ Diệu Dương.


Trong lòng lập tức dáng lên cảm xúc ấm áp, lòng của cô cũng là một mảnh mềm mại. Đưa tay đỡ lấy mặt anh, cô nghiêm túc đáp ứng. 


"Chờ em một thời gian nào đó, em sẽ nói cho anh biết em yêu anh, anh liền hướng đến em cầu hôn sau!"


Hoàng Phủ Diệu Dương cong môi, khóe mắt và môi đều lộ ra thần sắc vui mừng.


Nháy mắt khuôn mặt kia phảng phất như là nghênh đón toàn ánh nắng mùa xuân vậy. 


"Được, anh chờ em." nói xong, anh liền cúi người xuống, triền miên hôn lấy cô. Theo cái trán đến mày cho đến khóe mắt...


...


...


Vô sỉ sao.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận