Ánh Lửa Mùa Đông


Lãnh Tiểu Dã nâng tay phải lên, vươn ngón tay trái, chạm vào chiếc xiềng xích trên cổ tay, "anh đã gặp qua người đàn ông nào, lúc đi cầu hôn, còn dùng xích khóa đối tượng cầu hôn lại chưa?"


Hoàng Phủ Diệu Dương đương nhiên chưa từng thấy, đây là lần đầu tiên anh làm chuyện như vậy, trước đến nay anh chưa bao giờ thấy người khác cầu hôn như thê nào.


Nhưng, anh cũng biết, làm như vậy là không được.


Nhìn cái xiềng xích màu vàng trên cổ tay cô, Hoàng Phủ Diệu Dương bỏ cái hộp xuống, vươn tay đỡ lấy tay cô.


không đề phòng cô, anh trực tiếp điền mật mã vào.


6 chữ số 9!


một tiếng vang nhỏ vang lên, chiếc xích trên cổ tay cô nhẹ mở ra.


Mí mắt Lãnh Tiểu Dã hơi giật giật, hành động này thật ngoài dự đoán của cô.


Vốn là muốn từ chối, nhưng lúc cổ tay được thả ra, lời đến miệng cô lại nuốt vào, cô cũng nghiêm túc nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương.


"anh biết tôi muốn cái gì sao?"


"Cái gì?"

"Cái gì?"


"Tự do!"


Hoàng Phủ Diệu Dương đem chiếc xích bỏ qua một bên, "Bây giờ em đã được tự do rồi."


"Tôi có thể đi khỏi cái giường này chứ?"


"Có thể."


"Có thể rời khỏi phòng chứ?"


"Có thể."


"Có thể để tôi rời khỏi chiếc du thuyền này, và đi đến những nơi mà tôi muốn chứ?"


anh do dự một chút, "Có thể! Nhưng, điều kiện là, tôi lúc nào cũng phải được biết em đang ở đâu."


"Ha..." Lãnh Tiểu Dã cười to một tiếng, cười đến mức chảy cả nước mắt ra, "Hoàng Phủ Diệu Dương, anh cho là anh làm như vậy, thì gọi là tự do sao?"


"Vậy rốt cuộc, em muốn như thế nào?" anh nghiêm túc hỏi.

"Vậy rốt cuộc, em muốn như thế nào?" anh nghiêm túc hỏi.


Lần trước đã khiến cô bị thương một lần, lúc nhìn thấy cô ngã xuống trước mặt anh, lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được cơn đau từ trong tim anh.


anh không thích loại cảm giác này, cho nên muốn bình tĩnh nói chuyện với cô, chỉ cần cô không rời bỏ anh, anh có thể đáp ứng cô bất kỳ chuyện gì.


Khuôn mặt Lãnh Tiểu Dã lạnh lùng, "Thả tôi đi, không cần biết tôi đi đâu, nhưng anh nhất định khôngđược tìm tôi. Nếu anh làm được, tôi có thể tha thứ cho anh những việc anh đã làm với tôi."


Khách quan mà nói, dù sao, Hoàng Phủ Diệu Dương cũng là người đã cứu cô.


Nếu anh không mua cô, không chừng cô đã bị người đàn ong khác mua đi, khi đó cô hoàn toàn hôn mê không biết gì, hoàn toàn để mặc cho người khác muốn làm gì thì làm, có lẽ, chắc sẽ ghê tởm hay anhnhiều lần.


"Trừ bỏ điều này, còn lại cái gì tôi cũng có thể đáp ứng."


"Vậy không cần nói chuyện nữa." Lãnh Tiểu Dã kéo chiếc xích bên giường qua, "cạch" một tiếng, cô tự đem tay mình khóa lại lần nữa, "Tôi từ chối!"


Đồng tử Hoàng Phủ Diệu Dương hơi rút lại, con người màu lam cũng bắt đầu ảm đạm.


Trong ngực anh vô cùng khó chịu, dường như muốn giết chết người.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận