Ánh Lửa Mùa Đông


Nhìn thấy Lãnh Tiểu Dã, anh ta lập tức liền cười bước đến chào đón, dùng tiếng Trung nói, "Ngài chính là Lãnh tiểu thư đúng không, tôi là luật sư được chính Hoàng Phủ tiên sinh sắp xếp cho ngài, Mã Khắc Trần, ngài cứ gọi tôi là tiểu Trần, hoặc là gọi tôi là Mã Khắc cũng được. Bốn vị này là cận vệ tiên sinh sắp xếp cho ngài, trước khi tiên sinh đến đây thì những người này và tôi sẽ phụ trách an toàn của ngài."


Vừa nói, vị luật sư đó vừa đưa điện thoại của chính mình đến cho cô, "Ngài xác nhận một chút."


Lãnh Tiểu Dã nhận lấy điện thoại di động, bên tai lập tức liền vang lên thanh âm của Hoàng Phủ Diệu Dương.


"không cần lo lắng, bọn họ là người của anh."


"Em biết."


"Đưa điện thoại lại cho luật sư."


Lãnh Tiểu Dã đem điện thoại giao cho luật sư Trần, luật sư Trần tiếp theo điện thoại, chỉ cung kính gật đầu dạ dạ vâng vâng.


Từ đầu tới đuôi luôn luôn là: "Yes, MonsieurleComte (Vâng, bá tước tiên sinh)".


Cảnh sát trưởng gọi một cú điện thoại quay về bót cảnh sát, dặn dò cấp dưới đến đây để thu thập vật chứng, sau đó ông ta mang theo Lãnh Tiểu Dã cùng nhau về bót cảnh sát lấy khẩu cung.


Lãnh Tiểu Dã hỏi gì đáp đó, đương nhiên, lúc đối phương hỏi cô có kẻ thù nào hay không, cô lắc đầu nói dối.


"không có, tôi không có kẻ thù nào cả."


Câu nói này, dĩ nhiên không phải nói thật.


không nhắc đến chuyện kẻ thù của cha cô đếm không hết, hiện tại, còn liên quan thêm một Hoàng Phủ Diệu Dương, thậm chí ngay cả chính bản thân cô cũng không nhớ mình có chọc phải người nào hay không.


trên thế giới này, người muốn giết người chắc cũng không ít.


Đó cũng là lí do vì sao cô luôn luôn khiêm tốn không dám hoạt động nổi bật quá ở học viện, đó cũng là nguyên nhân chủ yếu mà Lãnh Tử Duệ vẫn liên tục bảo mật tư liệu của hai anh em cô từ nhỏ đến lớn


Từng nhiều lần tham gia như hoạt động gián điệp, phản buôn lậu... Tham gia hợp tác phá án với các quốc gia khác, nên đối với hai đứa con của ông, Lãnh Tử Duệ cũng luôn luôn bảo vệ cực kì chu đáo.


Lãnh Tiểu Dã đến Mỹ hai năm, đây là lần đầu tiên gặp phải cuộc ám sát trắng trợn thế này.


Ở trong lòng cô đối với chuyện cảnh sát có thể vây bắt được Tu La, Lãnh Tiểu Dã cũng không ôm hy vọng quá lớn.


,Người phụ nữ đó vừa nhìn đã biết thuộc dạng được huấn luyện chuyên nghiệp, cho dù không phải sát thủ nhà nghề, chỉ sợ cũng là cận vệ chuyên nghiệp của một nhân vật quyền thế nào đó.


Đối phương dám ra tay trắng trợn như vậy, chính là nhận định mình nhất định sẽ thành công, không hề sợ hãi.


Người như vậy, thì cảnh sát bình thường sao có thể bắt được?!


Luật sư giúp Lãnh Tiểu Dã làm xong tất cả những thủ tục pháp luật đúng quy trình, sau đó đem cô mang ra khỏi bót cảnh sát.


Lúc mọi người ngồi vào trên xe, điện thoại của Hoàng Phủ Diệu Dương cũng đã đánh tới.


"Đối phương là loại người nào?"


"Là một cô gái châu Á, em hoài nghi có thể là sát thủ nhà nghề."


"Nhìn thấy mặt của cô ta không?"


“Đại khái là cô ta quá tự tin với thân thủ của mình nên cũng không hề che giấu, em có thể phác họa chân dung của cô ta.”


"Vẽ xong thì gửi anh, anh sẽ cho người điều tra. Chỗ ở của em anh sợ không an toàn, cho nên đã sắp xếp cho em một nơi ở mới, bọn họ sẽ mang em đến đó.”


" Được."


Lãnh Tiểu Dã có chút mệt mỏi dựa vào ghế, từ khi xuống máy bay liền chạy tới học viện, sau đó mua vật liệu, làm việc... Lại phải đối đầu với Tu La, hiện tại thể xác và tinh thần của cô đã mệt mỏi không thôi.


Trong ống nghe, thanh âm của Hoàng Phủ Diệu Dương tràn đầy đau lòng, "Có sợ không?"


Lãnh Tiểu Dã nâng cao khóe môi, "cô ta còn thua xa anh."


Nghe ra sự mỏi mệt trong giọng nói cua cô, Hoàng Phủ Diệu Dương nhẹ hít một hơi, "Nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, anh cần sắp xếp một chút, lát nữa sẽ gọi lại cho em.”


"Em không sao, thật sự không có việc gì..." Lãnh Tiểu Dã cố gắng chấn chỉnh tinh thần, cười cười, "anh không cần lo lắng, làm chuyện của anh trước đi, bên đây em có cận vệ bảo vệ rồi, không có việc gì."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận