Ánh Lửa Mùa Đông


Nghe được bốn chữ này, Lãnh Tiểu Dã dựng tóc gáy toàn thân, trên mặt cười ha ha, "Hoàng Phủ Diệu Dương, anh ta có chuyện gì mà nói chứ? Ba.. không phải là ba nghe mẹ nói anh ta đẹp trai rồi ghen đó chứ?!"


Khóe môi dương dương tự đắc, Lãnh Tử Duệ gõ nhẹ vào trán cô.


"Con bé này, ngay cả ba mà con cũng dám đùa?"


Giơ tay lên xoa trán, Lãnh Tiểu Dã nhíu mũi, vẻ mặt tủi thân.


"Ba, đau quá đó!"


"Đừng đánh trống lảng nữa, ba đang nói chuyện nghiêm túc với con." Miệng nói vậy, nhưng Lãnh Tử Duệ vẫn đưa tay qua, nhẹ nhàng xoa trán cho cô, "Ba cũng đâu có nặng tay lắm đâu, đau thật à?"


"Con chọc ba thôi." Lãnh Tiểu Dã nhìn mặt ông, rồi xoay người ngắm cảnh sông, "Con... Con thật sự không có gì để nói đâu? Con... Con và anh ta... Cũng đâu quen biết nhau!"


Lãnh Tử Duệ nghiêng người, dựa vào lan can bên cạnh cô, "không dám nhìn ba, hô hấp rõ ràng không đều, bàn tay vịn lan can chắc mồ hôi khôngđúng không?! Ừm... Bây giờ thì đã căng thẳng tới nỗi liếm môi luôn rồi..."


"Ba!" Lãnh Tiểu Dã rút cái lưỡi liếm môi về, làm nũng nói: "Ba... Rốt cuộc ba đang muốn nói cái gì đây?"


"Tiểu Dã." Vẻ mặt Lãnh Tử Duệ thay đổi, nghiêm túc nhìn cô, "Ba chỉ muốn xin lỗi con một chút, xin lỗi con, ba đã can thiếp vào chuyện riêng tư của con."


Lãnh Tiểu Dã quay sang, nhìn mặt ông, giọng nói cũng nghiêm túc theo, "Ba, ba có ý gì vậy?"


Lãnh Tử Duệ áy náy nhìn cô, "Chiều nay ba... Theo dõi con đi sân bay."


Gì cơ?!


Ông... Ông theo dõi cô đi sân bay à?!


nói vậy, ba... Ba thấy cả rồi à?!


Trong đầu Lãnh Tiểu Dã "ong" lên một tiếng, nháy mắt trống rỗng.


Đưa tay đặt lên vai cô, Lãnh Tử Duệ bình tĩnh mở miệng.


"Bây giờ, nghe ba chỉ huy... Hít sâu, hít vào... Thở ra... Hít vào... Lại thở ra... Để nhịp tim của mình ổn định lại..."


Dựa theo chỉ đạo của ông, Lãnh Tiểu Dã hít sâu vài lần, trái tim đạp liên hồi dần bình tĩnh lại.


Nghiêng người, nhìn Lãnh Tử Duệ đứng cạnh, Lãnh Tiểu Dã bĩu miệng, u oán liếc nhìn ba nhà mình.


"Ba... thật đáng ghét!"


Lãnh Tử Duệ mỉm cười, mở miệng nói, giọng nói không có chút gì đùa giỡn.


"Ba biết, ba làm vậy là không đúng, nhưng... Ba không yên tâm... Đương nhiên, ba thừa nhận, ba cũng hơi tò mò, là cái thằng khốn kiếp nào lại khiến con gái ba cơm nước không vào... Nên... Ba mới đi xem một chút thôi mà."


Ngước mắt, Lãnh Tiểu Dã lén quan sát vẻ mặt ông.


"Vậy... Ba... Bây giờ ba quyết định thế nào?"


"Ba à?!" Lãnh Tử Duệ lắc đầu, "Tiểu Dã, bây giờ ba không biết phải làm gì, mà con... Con phải quyết định thế nào đây?"


Lãnh Tiểu Dã quang minh chính đại ngẩng đầu lên nhìn.


"Vậy... Ba... Ba phản đối à?"


Mới đây mà ba đã biết được rồi, cô không thể nào giấu diếm ông được, cô ngạc nhiên nhưng đồng thời cũng muốn biết, rốt cuộc, ba nhà mình có cái nhìn thế nào về Hoàng Phủ Diệu Dương, thái độ thế nào đối với mối quan hệ của cô và anh.


Đứng trước mặt con gái đã cao qua vai ông, không còn là cô bé thích quậy quọ trong lòng ông, quấn quít đòi ông dẫn đi bắn bia.


Giờ phút này, đôi mắt không yên nhìn chằm chằm Lãnh Tiểu Dã, có thể nói tâm trạng của Lãnh Tử Duệ vô cùng ngổn ngang.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận