Ánh Lửa Mùa Đông


Trong tình huống đó, làm gì còn đầu óc đâu mà suy nghĩ nữa, đành phải hành động theo phản xạ thôi.


Quan trọng là, cô vẫn bình an, anh còn sống, vẫn là đủ rồi.


Giọng nói của anh vô cùng bình tĩnh, Lãnh Tiểu Dã cảm động.


Nếu là những người đàn ông miệng lưỡi ngọt như đường, chắc hẳn sẽ nói.


"Vì anh muốn em sống" hoặc "anh thà chết thay em còn hơn" này nọ, nhưng anh... thì không.


anh sẽ không bao giờ nói nhưng câu như vậy, anh ngang ngược nói muốn có được cô, đuổi theo cô hơn nửa vòng Trái Đất, chờ cô mấy giờ liền chỉ vì một lời hứa, nhưng không trách cô một tiếng.


cô cúi đầu hôn lên vết thương của anh, rồi ôm gáy anh, vùi mặt mình vào ngực anh.


Hai người không có khoảng cách gì, hơi thở của cô đập thẳng vào ngực anh, cơ thể mềm mại của cô dựa sát vào anh, khiến hơi thở của anh hơi nặng nề.


"Tiểu Dã, anh... anh còn muốn!"


không cần anh nói cô cũng biết, cơ thể anh đã lên tiếng trước anh rồi.


Tuy vẫn còn hơi đau, bây giờ, cô chỉ muốn được ngủ một giấc, nhưng cô lại ngẩng đầu lên, chủ động hôn anh.


Ôm lấy cô, anh nhẹ nhàng xoay người lại, đặt cô nằm dưới người.


Ánh đèn lờ mờ soi sáng bóng dáng hai người, bên gối, một chiếc túi màu xanh nhỏ không có đất dụng võ hơi lóe lên.


...


...


Sáng hôm sau, Lãnh Tiểu Dã vẫn tự nhiên nằm ỳ ra đấy.


Hoàng Phủ Diệu Dương dậy sớm hơn cô, nhiều năm qua, đã trở thành thói quen của anh, anh chưa bao giờ có ý định ngủ nướng.


Mở mắt, nhìn ánh mặt trời rọi qua màn cửa sổ, nhìn cô gái ngủ trong lòng, anh không lập tức rời giường như mọi khi.


Chỉ nhẹ nhàng ôm cô, nhìn cô ngủ.


trên bàn, tiếng điện thoại vang lên.


Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay cầm lấy điện thoại của Lãnh Tiểu Dã, đưa mắt nhìn màn hình.


Màn hình hiển thị, "Nữ vương đại nhân thân yêu.


Đoán ra là mẹ cô, tuy không đành lòng, Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn đưa tay lắc nhẹ vai cô.


"Tiểu Dã, Tiểu Dã..."


"Hả?!"


cô lười biếng đáp.


"Điện thoại của em... Chắc là mẹ em gọi tới!"


"Điện thoại của em..."


Lãnh Tiểu Dã mơ màng đưa tay ra.


Đột nhiên, cô như điện giật, mở choàng mắt ra.


"anh nói... Em... Mẹ em à?!"


Mẹ?!


Vốn Lãnh Tiểu Dã vẫn còn đang chơi đùa với Chu Công, nhưng trong giây lát lại mở to mắt, giành lấy chiếc điện thoại.


Đúng là Hứa Hạ đang gọi tới.


Lãnh Tiểu Dã vội vàng nhận điện thoại, "Alo?!"


Trong điện thoại, giọng nói của Hứa Hạ vô cùng mừng rỡ, "Heo con lười, mặt trời chiếu tới mông rồi mà vẫn còn ngủ à, mau ra mở cửa cho mẹ."


"Mở... Cửa?!"


Lãnh Tiểu Dã ngôi bật dậy, "Mẹ... Mẹ đang ở đâu vậy?!"


"Vô nghĩa, đương nhiên là dưới lầu rồi, mau lên."


Lãnh Tiểu Dã không thể tin vào tai mình, "Mẹ... Mẹ đang ở Thượng Hải?!"


"Sao, ngạc nhiên không?!" Hứa Hạ khẽ cười, "Được rồi, đừng xúc động, mau mở cửa đi, mẹ sắp chết rét luôn rồi đây này, sao hôm nay lại lạnh quá vậy không biết... Chồng à, cho em mượn cổ sưởi ẩm tay."


Chồng?!


Người cha yêu nghiệt của mình cũng tới luôn à?


Vừa nghe thấy chữ "chồng", trái tim nhỏ bé của Lãnh Tiểu Dã suýt nữa đã rơi luôn xuống đất rồi.


Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Lãnh Tiểu Dã nhanh chóng bình tĩnh lại, "Mẹ, bây giờ con không có ở nhà, con... đang ở trường của Tiểu Ninh, hai người tới quán cà phê trước tiểu khu đợi xíu đi, con về liền đây, ngây bây giờ luôn!"


Trong điện thoại, giọng Hứa Hạ vô cùng ngạc nhiên, "không phải con vẫn đang ngủ à?!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận