Ánh Lửa Mùa Đông


"Ăn với Tiểu Ninh à?" Hứa Hạ hỏi.


"A..." Lãnh Tiểu Dã nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương ngồi bên cạnh, "Đúng vậy, nếu không thì con còn ăn với được nữa chứ?"


Mẹ, không con cố ý lừa mẹ đâu, còn chỉ đang suy nghĩ cho trái tim của mẹ thôi.


Nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương lại đút thêm một miếng bít tết, cô đưa tay cầm tay anh, đút vào miệng anh.


"Vậy mẹ không làm phiền hai đứa nữa, các con dùng cơm ngon miệng, ngày mai mẹ sẽ gọi lại cho con."


"Được rồi, nữ vương đại nhân, cha đã diễn tập xong rồi ạ?"


"Đúng rồi."


"Vậy... Mẹ đang ở nhà một mình à?!"


Bên kia điện thoại, Hứa Hạ xiên một miếng trái cây đút cho ồng chồng Lãnh Tử Duệ đang ngồi trước mặt mình, người kia nhẹ nhàng xua tay, ý bảo bà đừng nói.


Diễn tập xong, Lãnh Tử Duệ đã sắp xếp vài ngày nghỉ cho mình.


Ông muốn cho Lãnh Tiểu Dã một ngạc nhiên lớn.


Đột nhiên muốn đi Thượng Hải, còn nói cái gì mà muốn đi theo để chăm Trầm Ninh, chắc chắn cô đang giấu ông chuyện gì đó.


Nhìn cô từ nhỏ tới lớn, đôi mắt cô vừa động một cái, Lãnh Tử Duệ đã biết cô đang nghĩ gì.


Bây giờ Thượng Hải đang mưa rất to, sao Lãnh Tiểu Dã có thể ăn bít tết với Trầm Ninh được cơ chứ?


không cần hỏi cũng biết chắc chắn là tên tiểu tử thúi kia.


Ông muốn xem, cái thằng nhóc bắt cóc con gái ông rốt cuộc là như thế nào.


Đương nhiên, ông không thể nói chuyện này với vợ mình được, nếu không, dựa vào tính cách của Hứa Hạ, bà nhất định sẽ giết luôn cái thằng nhóc kia.


Nên Lãnh Tử Duệ chỉ nói với Hứa Hạ muốn cho Tiểu Dã một ngạc nhiên, nhưng không nói cụ thể là thế nào.


Vì ông đã bày mưu tính kế, nên Hứa Hạ cũng không nói cho Lãnh Tiểu Dã biết.


"Đúng vậy, người ba khốn kiếp kia của con, diễn tập xong cũng không thèm về nhà, mẹ đã quyết định trục xuất ông ta ra khỏi nhà luôn rồi."


Lãnh Tiểu Dã than nhẹ, "Làm trò, mẹ không nỡ làm vậy đâu. không nói nữa, mẹ đi nghỉ sớm một chút đi, con cúp máy trước, tạm biệt mẹ."


Cúp điện thoại, Lãnh Tiểu Dã thở phào một hơi.


Vừa nãy cô lỡ miệng nói ăn bít tết, may là chỉ có một mình mẹ cô, nếu không, cô chết chắc rồi.


"Mẹ em rất thích anh, em đừng lo lắng như vậy." Hoàng Phủ Diệu Dương lại đút cho cô thêm một miếng bít tết.


Lãnh Tiểu Dã há miệng ăn, "Đương nhiên mẹ em thì dễ dụ rồi, nhưng ba em thì khác, lúc còn nhỏ, hai anh em em cộng lại mà còn không chơi lại ông đấy.


Vì vậy, cô rất tự nhiên kể chuyện vui hồi nhỏ cho anh nghe.


"Em và anh em là sinh đôi, lúc vừa sinh ra, mẹ em không thể phân biệt được ai là ai, còn thường xuyên cho anh em uống sữa, cứ lát lát lại đút anh ấy một lần.... Tới khi em đói quá bật khóc, bà còn nói em... Tiểu tử thúi, con ăn rồi còn muốn ăn nữa à...."


"không chỉ như vậy, còn một chuyện nữa, lúc còn nhỏ, suýt nữa mẹ đã vứt em đi luôn rồi..."


Chuyện đó cũng chẳng thấm vào đâu đâu..., có một lần rất buồn cười. Hình như lúc đó em ba bốn tuổi thì phải, lúc đó bọn em đã đi nhà trẻ rồi, qua ngày cá tháng tư, anh em được nghỉ một ngày, đi dạo phố với mẹ, mẹ em cũng không nhận ra anh ấy. Mãi tới khi tới trung tâm thương mại, kéo anhấy đi thử một cái váy, lúc đó tên kia mới bị lộ đấy..."


Ôm cô vào lòng, đút cô ăn bít tết, nghe cô kể chuyện hồi còn bé, Hoàng Phủ Diệu Dương thỉnh thoảng khẽ cười một tiếng.


cô và anh khác nhau, nếu như tuổi thơ của anh chỉ là một màu xám, thì tuổi thơ của cô hoàn toàn ngược lại, muôn màu muôn vẻ.c


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận