Ánh Lửa Mùa Đông


Buông nhau ra, hai người hơi thở gấp.


Hai khuôn mặt ẩm ướt lại tới gần nhau, Lãnh Tiểu Dã thấy rõ ràng con ngươi màu xanh lam của Hoàng Phủ Diệu Dương.


Đôi mắt của người đàn ông lúc nào cũng yên ả như biển lớn, thế mà bây giờ lại bắt đầu gợn sóng.


Nhìn có vẻ lạnh lẽo, nhưng thực ra, anh hờ hững như biển đêm, những người khác khó có thể nhìn thấy được ngọn lửa cháy rực của anh.


Nhưng cô, thì thấy.


Hít một hơi thật sâu, Lãnh Tiểu Dã hơi nghiêng đầu đón nhận nụ hôn của anh.


Lãnh Tiểu Dã cô có gì mà không dám làm?!


Nếu đã điên cường rồi, vậy thì điên cuồng hơn một chút cũng chả sao.


Ai nói chỉ đàn ông mới có dục vọng, đương nhiên cả phụ nữ cũng có.


anh muốn cô, cô muốn anh, có lẽ Trầm Ninh đã nói đúng, bọn thật sự rất giống nhau.


Đôi môi hơi lạnh, thân nhiệt vì bị dính nước mưa nên cũng hơi thấp, nhưng trái tim thì cháy rực.


Nụ hôn như vậy lúc đầu chỉ kinh động tới thiên lôi địa hỏa, sau đó cháy lan ra cả đồng cỏ.


Quan tâm ở đâu, lúc nào, địa điểm làm gì....


Chỉ cần ôm lấy cô (anh), rồi hôn nhau nồng nhiệt là được.


Quần áo ướt đẫm dính vào nhau, dần dần tạo độ ấm giữa hai người.


Bàn tay anh nóng rực, cách một lớp quần áo, nhưng cũng có thể khiến cô đau vì bỏng, dường như muốn đốt bọn họ thành tro.


Thở hổn hển, đưa tay kéo cô qua ghế lái, để cô ngồi lên chân mình, Hoàng Phủ Diệu Dương càng hôn sâu, càng ôm chặt cô hơn.


Lực tay như vậy khiến xương cốt cô đau không thôi, dường như muốn nhét cô vào người, vào xương máu của mình... Như vậy mới hài lòng.


Áo long ướt đẫm đã được cởi ra, trên người cô chỉ còn lại chiếc áo thun mỏng.


Nhưng, anh không thích, anh không thích có bất cứ thứ gì ngăn cách cô.


anh thích làn da mềm mại như tơ lụa của cô.


Duỗi bàn tay ra muốn tiến vào trong quần áo cô, nhưng chiếc áo thun dính vào người cản trở ngón tay anh.


anh buồn bực nắm lấy cổ áo cô xé ra.


Cuối cùng, cũng chạm được làn da trắng như tuyết kia.


Dùng súng nhiều năm, bàn tay hơi thô ráp của anh không khách sáo chạm vào, nhẹ nhàng vuốt ve, làm cả người cô run lên.


Nhưng cuối cùng anh cũng hơi khó chịu, nâng người cô lên, anh cởi quần tây của mình ra.


"Chờ đã!" Đột nhiên cô kêu lên.


Tiếc thay, đã quá trễ.


"Sao vậy?!" anh nghi ngờ hỏi.


Lãnh Tiểu Dã thở nhẹ một hơi, "không có gì."


Lúc nãy cô có mua ngừa thai TT, để trên xe anh, nhưng không phải xe này.


Bây giờ, lại không dùng được!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận