Ánh Lửa Mùa Đông


Kéo Hoàng Phủ Diệu Dương rời khỏi sân bắn, lão quản gia thấy bọn họ chuẩn bị rời đi, tuy hơi nghi ngờ, nhưng vẫn thông báo cho chuẩn bị xe.


Lãnh Tiểu Dã và Hoàng Phủ Diệu Dương đi tới cửa, tài xế và xe đã đợi sẵn ở dưới bậc thnag.


Lão quản gia lập tức đi qua, giúp hai người mở cửa chiếc xe ở giữa.


Lãnh Tiểu Dã không lên, cô kéo Hoàng Phủ Diệu Dương đi tới chiếc xe phía trước, tới chỗ tài xế, mở cửa ra, cô dương cằm tự đắc với tài xế.


"Xuống xe!" Tài xế nào dám không nghe theo, lập tức nhường lại chỗ ngồi, Lãnh Tiểu Dã lập tức đưa chân lên xe, nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn còn đứng ở ngoài, cô cười, "Lên xe đi!"


Tài xế vội vàng đi qua, giúp Hoàng Phủ Diệu Dương mở cửa bên ghế lái phụ, Hoàng Phủ Diệu Dương vừa lên xe, Lãnh Tiểu Dã lập tức khởi động xe. Bỏ lại lão quản gia và một đám cận vệ bên ngoài.


"Ngài quản gia?" Nhìn chiếc xe nhanh chóng chạy đi, cận vệ nhìn quản gia hỏi, "Ông xem, chuyện này..."


Lão quản gia nhún vai một cái, cười cười, "đi thôi, tôi mời mấy người uống trà chiều."


Chiếc xe chạy về nội thành, Lãnh Tiểu Dã nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương, "Mấy tên cận vệ nhà anh chắc không nghĩ là em đang bắt cóc anh đó chứ?"


Hoàng Phủ Diệu Dương điều chỉnh ghế ngồi một chút để mình ngồi thoải mái hơn, "Bọn họ ai cũng biết, là anh tự nguyện bị bắt cóc mà."


Hoặc anh tự lái hoặc ngồi ghế sau.


Đây là lần đầu tiên, anh ngồi ghế lái phụ, thật sự hơi không quen.


"không biết em nên lấy tiền chuộc là bao nhiêu đây nhỉ?" Lãnh Tiểu Dã cười trêu đùa.


Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay qua, giúp cô thắt dây an toàn, "Chỉ cần em thích, tất cả đều là của em."


"nói hay lắm, lúc chúng ta kết hôn, anh không được công chứng tài sản hôn nhân đâu đó."


"Được."


...


Từ ngoại ô tới thành phố cũng không xa lắm, vì cô luôn tìm đề tài thú vị để nói chuyện, nên Hoàng Phủ Diệu Dương không hề cảm thấy lâu chút nào, lúc xuống xe, anh thậm chí vẫn chưa thỏa mãn.


Khóa xe lại, Lãnh Tiểu Dã chỉ vào tấm biển cách đó không xa.


"Đó... Chính là chỗ này."


Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng đầu lê, chỉ thấy bên đường đối diện viết chữ" "Khu vui chơi Cẩm Giang" thật to.


cô vậy mà lại dẫn anh tới khu vui chơi ư?!


rõ ràng Hoàng Phủ Diệu Dương không ngờ tới chuyện này.


"đi thôi!" Lãnh Tiểu Dã kéo anh băng qua đường, xếp hàng mua vé, "anh may lắm đó, hôm nay không đông người mấy."


không có lão quản gia chuẩn bị vé vào, cũng không bao cả khu vui chơi...


Khắp nơi đều là người, âm thanh rất náo nhiệt.


Có cặp tình nhân nắm tay đi qua, cũng có vài đôi vợ chồng dẫn con tới chơi, nhiều người nhiều vẻ, liên tục đi xẹt qua anh.


Thậm chí còn có cả hai đứa bé đùa giỡn chui qua hai người.


một đứa trong đó phát hiện bịt mắt của Hoàng Phủ Diệu Dương, nên nghi ngờ dừng chân.


"A, sao chú lại che một mắt vậy?!"


Hoàng Phủ Diệu Dương hơi nhíu mày.


Lãnh Tiểu Dã vội vàng ôm cánh tay anh, "anh bạn nhỏ, em không biết đâu, bạn trai chị là thuyền trưởng cướp biển đó!"


Bạn trai?!


Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn Lãnh Tiểu Dã, trong lòng không vui lập tức tan biến thành mây khói.


Cậu bé kia liền tin là thật, khuôn mặt lộ ra vẻ hâm mộ, "Wa, lợi hại quá!"


một cậu bé khác cũng chạy tới, "Ngài thuyền trưởng, thuyền của chú đang đậu ở cảng sao?"


"Đây là bí mật không thể nói được." Lãnh Tiểu Dã cúi người xuống, lấy hai cây kẹo que ra, "Vậy, mỗi bạn một cây nhé, nhớ phải giúp thuyền trưởng giữ bí mật đó nha!"


Hai cậu bé nhìn cây kẹo trong tay cô, muốn, nhưng lại hơi do dự.


"Nhưng mẹ nói không thể ăn đồ của người lạ cho."


"Ừm, mẹ nói đúng đó, tuyệt đối không được tùy tiện ăn đồ của người lạ cho, nhưng cái này ngài thuyền trưởng phải mang từ một nơi rất tới đây đó, hai em không muốn ăn thật à?"


Hai cậu bé kia không thể chống lại hấp dẫn, cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy cây kẹo.c


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận