Ánh Lửa Mùa Đông


"Thực sự không sao mà..., chỉ là gót giày không cẩn thận bị gãy thôi." Lãnh Tiểu Dã vịn vào vai anh, "anh mau ngồi xuống đi..."


Nhìn thấy chiếc bông tai nhỏ trên tai anh, động tác cô cứng đờ.


Đưa tay chạm nhẹ vào tai anh, lỗ tai mới bấm hơi bị nhiễm trùng, động vào hơi ngứa, Hoàng Phủ Diệu Dương rụt người lại.


Lãnh Tiểu Dã cảm thấy vành tài anh nóng lên, cô nhíu mày.


"anh... anh bấm lỗ tai à?"


"Đeo được mà." Hoàng Phủ Diệu Dương thản nhiên đáp lại, anh ngồi thẳng người ở ghế salon đối diện cô, nhận lấy ly rượu lão quản gia đưa tới, đưa cho cô, "Uống một chút cho ấm đi."


Lãnh Tiểu Dã thấy tai anh nhiễm trùng khá nặng, "anh tháo nó xuống đi, cái đó bằng thép, anh sẽ bị nhiễm trùng đấy."


Bông tai này loại đặc chế, chẳng phải vàng bạc hay kim loại mềm gì, mà là đinh thép, loại như vậy nếu không hợp đeo vào sẽ bị nhiễm trùng.


Da tai anh sưng đỏ lên, vừa nhìn đã biết bị nhiễm trùng rồi.


Hoàng Phủ Diệu Dương không để ý cười cười, duỗi tay lấy cái ly.


"Tiểu Dã, lời hứa lúc trước còn tác dụng chứ hả?"


Nhìn mặt anh, Lãnh Tiểu Dã khẽ cười.


"Được rồi, cụng ly nào!"


Cầm ly mình lên chạm nhẹ vào ly anh, Lãnh Tiểu Dã thu tay về, đưa ly tới bên môi, chậm rãi uống một ngụm.


Rượu nhập khẩu có khác, bọt khí nhẹ nhàng vỡ ở giữa răng và môi, lúc đầu có cảm giác hơi nóng, nhưng sau đó là một mùi thơm ngọt ngào và thuần túy.


Đối diện, Hoàng Phủ Diệu Dương cũng thưởng thức Champagne trong miệng, đôi mắt màu lam nhìn cô chằm chằm, sau đó, anh nói bằng tiếng Pháp.


"Tiểu Dã, lúc dùng cơm chúng ta cũng phải uống Champagne à?!"


Vươn đầu lưỡi khẽ liếm giọt rượu còn đọng lại trên khóe môi, Lãnh Tiểu Dã cười rạng rỡ.


Ở nước Pháp, nếu một người đàn ông chưa lập gia đình hỏi một cô gái, có muốn dùng cơm cùng Champagne không, ý là anh ta đang muốn nói, "Em rất đẹp, anh rất thích em."


Lãnh Tiểu Dã đương nhiên biết điều này.


cô cười gật đầu.


"Đương nhiên rồi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận