Ánh Lửa Mùa Đông


"Tiểu Ninh... Tránh ra..."


Lãnh Tiểu Dã đẩy Trầm Ninh ra, cô duỗi tay phải ra, khẽ bóp tay, chế trụ cổ tay đối phương.


Lôi mạnh một cái, hắn nghiêng người về phía trước, cô nâng đầu gối lên, đánh mạnh vào mặt đối phương một cái.


hắn cảm thấy sóng mũi đau sót, máu mũi chảy ròng ròng.


Lãnh Tiểu Dã đã uống say, sức lượng bị giảm đi rất nhiều, đầu gối đánh vào đối phương một cái, khiến chính bản thân cô mất cân bằng, lùi về phía sau vài bước, dừng trước xe.


"Tiểu Dã!"


Trầm Ninh nhào tới dìu cô.


Đột nhiên, một bóng người lao tới nhanh như gió, kịp thời đỡ lấy lưng Lãnh Tiểu Dã, để cô ngã vào người mình, rồi ôm chầm lấy thân thể gầy gò của cô trong lòng.


Trầm Ninh định thần lại, vừa thấy rõ người mới tới, cô ngạc nhiên đứng yên tại chỗ.


Hoàng Phủ... Diệu Dương?!


"Lên cho tôi!"


Đối diện vốn có năm người, hai người bị thương, ba người còn lại đồng loạt cầm vũ khí xông lên, trong đó, có một tên run rẩy lấy con dao từ trong người ra.


"Tiểu Ninh... Cậu mau buông tớ ra..."


Lãnh Tiểu Dã từ trong lòng Hoàng Phủ Diệu Dương vươn người dậy, nhấc chân đã vào thân người phía trước.


Nhìn bộ dáng say đến nỗi mơ mơ màng mang của cô, Hoàng Phủ Diệu Dương vô cùng đau long.

Nhìn bộ dáng say đến nỗi mơ mơ màng mang của cô, Hoàng Phủ Diệu Dương vô cùng đau long.


Đưa tay ôm cô, anh nhấc chân đá bay tên phía trước.


"Cẩn thận, dao!"


Trầm Ninh vội vàng hô lên.


một tay ôm Lãnh Tiểu Dã, Hoàng Phủ Diệu Dương nghiêng người bảo vệ cô trong ngực, duỗi tay ra, anh bắt lấy cổ tay tên cầm dao.


Dùng sức vặn, một âm thanh giòn giã vang lên, cổ tay của tên kia đã bị anh bẻ gãy.


Buông con dao nhỏ trong tay ra, tên kia kêu la thảm thiết như heo bị giết.


Hoàng Phủ Diệu Dương tùy tiện đá văng hắn như bao tải.


một đám khác lập tức chạy vọt tới gần Hoàng Phủ Diệu Dương, tiếp nhận ánh mắt liếc nhìn của anh, bọn chúng sợ tới mức run người, hoảng loạn chạy đi.


"Tụi bây cẩn thận một chút, về sau đừng để gặp lại tôi..."


Mấy tên nằm trên đất hoảng loạn ôm tay đứng dậy, dưới sự uy hiếp của tên đầu trọc cầm đầu, bọn chúng nhanh chóng nhảy lên xe, vội vàng rời đi.


"Đứng lại... Bọn bây... Bọn bây không được chạy..." Lãnh Tiểu Dã bật dậy từ trong lòng Hoàng Phủ Diệu Dương, thấy cô giãy giụa muốn đuổi theo, anh liền vội vàng ôm lấy cô, "Tiểu Dã, đừng đuổi theo..."


Nghe được giọng nói của, Lãnh Tiểu Dã ngước mắt nhìn anh.


"anh... anh không phải là Tiểu Ninh... Oa...."


Trong ngực bỗng cuồn cuộn lên một trận, cô không nhịn được liên tục nôn mửa.

Trong ngực bỗng cuồn cuộn lên một trận, cô không nhịn được liên tục nôn mửa.


Hoàng Phủ Diệu Dương vội vàng vỗ lưng cô, Trầm Ninh cầm hai bình nước đưa cho anh.


Nhận lấy bình nước cho cô sức miệng, anh lấy ra khăn tay, cẩn thận lau sạch mặt và miệng cho cô, Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay ôm cô.


"anh không thể mang cậu ấy đi được!"


Trầm Ninh chắn ngang trước mặt anh.


Hoàng Phủ Diệu Dương không để ý tới cô, tiếp tục bước đi, ngồi vào ghết sau xe Passat.


"cô lái xe, tôi đưa mấy cô về."


Trầm Ninh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy tới, giúp anh đóng kỹ cửa xe, còn mình thì ngồi vào ghế lái, khởi động xe.


Lái xe về nhà trọ, Trầm Ninh liếc nhìn kính chiếu hậu.


"Mau nghĩ cách đút nước cho cậu ấy đi, nếu không dạ dày cậu ấy sẽ không chịu nổi đâu."


Ghế sau, Hoàng Phủ Diệu Dương ôm Lãnh Tiểu Dã như một đứa trẻ, cẩn thận đưa bình nước đến miệng cô.


"Tiểu Dã, uống nước."


Lãnh Tiểu Dã mơ mơ màng màng, không chịu phối hợp, ngụm nước tràn hết ra khóe miệng cô.


Hoàng Phủ Diệu Dương đã vứt cái khăn tay bẩn từ lâu, anh đành vội vàng dùng tay áo mình lau nước trên miệng cho cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận