Ánh Lửa Mùa Đông


Mùi hương bạc hà của kẹo cao su tan ra trong miệng, Hoàng Phủ Diệu Dương cảm thấy cổ họng đangnóng rực bỗng nhiên thoải mái dễ chịu, ho khan cũng biến mất.


Nâng tay lên, anh cầm lấy cổ tay cô.


"Tiểu Dã! rõ ràng là em cũng thích tôi, sao lại không dám nhận?!"


Cái gì mà bắn chết anh, nếu cô thật sự muốn nổ súng, cô đã muốn làm từ lâu rồi.


Thấy anh ho khan, cô lại cho anh kẹo, không phải đang quan tâm anh thì là gì chứ?!


Lãnh Tiểu Dã nhíu mày, "Ai nói tôi không dám thừa nhận hả?"


anh ngẩn ra, sau đó dương môi cười.


"nói vậy, em thừa nhận em cũng thích tôi sao?"


Lãnh Tiểu Dã chỉ lỡ miệng nói, nhưng bây giờ muốn phủ nhận cũng trễ quá rồi, cô bĩu mỗi rút tay ra khỏi tay anh.


"Thích anh thì sao, thích anh không có nghĩa sẽ nghe theo anh." cô cầm khẩu súng trên đất, "Hoàng Phủ Diệu Dương, bây giờ tôi nghiêm túc cảnh cáo anh, lập tức..."


Còn chưa dứt lời, Hoàng Phủ Diệu Dương đã cầm lấy súng của cô, dùng sức kéo nhẹ.


Lãnh Tiểu Dã không kịp đề phòng, té nhào vào lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đụng vào ngực anh.


Cái mũi bị ngực anh đụng vào đau xót, cánh tay anh lại ôm chặt cô.


"Tiểu Dã, tôi hứa, sau này sẽ không khống chế em như trước nữa, tôi sẽ cho em tự do..."


Vội vàng nói nhiều như vậy, anh lại ho khan một trận.


Nghe tiếng ho khan từ lòng ngực anh, Lãnh Tiểu Dã chống tay đứng dậy, cô hơi do dự đẩy tay anh ra.


"không phải em đã nói, khi nào tôi bình tĩnh lại, xem em là một con người, thì có thể đến tìm em sao? Bây giờ... Khụ.... Bây giờ tôi có thể rồi/"


Lãnh Tiểu Dã ngẩn ra, ngẩng mặt nhìn anh, "anh... Thấy được tờ giấy kia sao?"


Hoàng Phủ Diệu Dương nâng bàn tay to lên, nắm chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, "Tôi không chỉ nhìn thấy được tờ giấy, mà còn thấy em cưỡi Tia Chớp đi xung quanh còn quay lại nhìn tòa thành của anhnữa..."


"Ai nhìn anh!" Lãnh Tiểu Dã xem thường, "Tôi đang nhìn Arthur mà."


"Trở về với tôi đi, sau đó chúng ta sẽ thả Arthur về thảo nguyên châu Phi, được không?"


Lãnh Tiểu Dã bĩu môi, "Sau đó anh sẽ bắt bỏ tôi vô cái lồng của anh sao? Nằm mơ!"


Lồng?!


Hoàng Phủ Diệu Dương hơi ngạc nhiên, sau đó mới biết, ra là đang nói về tòa thành của anh.


"Nếu em không thích ở đó, chúng ta có thể nơi khác, em thích Bắc Kinh, tôi sẽ mua một căn hộ nhỏ ở Bắc Kinh... Nếu em thích New York, tôi sẽ đến New York với em..."


"Sao anh không hiểu gì hết vậy, vấn đề ở đây không phải là sống ở đâu, mà là anh vốn không hề tôn trọng tôi." Lãnh Tiểu Dã đánh gãy lời anh, "Mỗi anh muốn gì thì phải được thế đó, chưa từng nghĩ tới cảm nhận của tôi một lần, anh thích hôn là hôn, thích ngủ thì ngủ, muốn kết hôn thì lập tức kết hôn... anh có từng hỏi ý kiến của tôi chưa?"


"Tôi..." Hoàng Phủ Diệu Dương nghẹn lời, "Tôi... Quả thật chưa từng nghĩ tới."


"anh muốn vào nhà của tôi thì phải vào cho bằng được, còn dám lừa mẹ tôi, vậy anh có từng suy nghĩ tới cảm thụ của tôi chưa hả?"


"Tôi chỉ là nhớ em quá... Khụ..."


"Im miệng!" Lãnh Tiểu Dã vội vàng che miệng anh lại, "Lỡ như người của ba tôi nghe được, nhất định sẽ giết chết anh!"


"Tiểu Dã?!"


cô vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc truyền tới.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận