Ánh Lửa Mùa Đông


Lãnh Tiểu Dã ác độc nói, rồi thở dài một hơi.


Cũng may, tên này còn biết khiêm tốn, không bị phát hiện, nếu không, cô thật sự không biết giải thích thế nào với ba mình đây.


Nhanh chóng quan sát bốn phía, không phát hêện ra gì, Lãnh Tiểu Dã nhìn lên người Hoàng Phủ Diệu Dương.


Thấy anh từng chút tới gần, cô chuẩn bị đứng ra cản anh, đột nhiên, Hoàng Phủ Diệu Dương lùi lại.


Lãnh Tiểu Dã nghi ngờ nhíu mày, một vật từ không xa bay tới, rơi vào sau lưng cô, cô lập tức quay đầu lại.


Hoàng Phủ Diệu Dương từ lùm cây kia đi vòng qua, bay nhào tới, nhảy tới lùm cây phía sau, nắm lấy khẩu súng trong tay Lãnh Tiểu Dã, nắm chặt cổ tay cô, anh đưa tay đánh vào cổ cô.


Ánh trời chiều chiếu vào mặt cô, tay anh dừng cách chỗ hiểm không xa.


"Tiểu Dã?!" Hô nhỏ một tiếng, anh vội vàng lật cô lại, thuận tay kéo cô ngồi dậy, "Em không sao chứ?"


Lãnh Tiểu Dã tức giận nhìn anh, "Khốn kiếp, anh... anh dám đánh tôi?"


"Tôi... Tôi không biết là em." Hoàng Phủ Diệu Dương áy náy nhìn cô, con ngươi màu lam không lộ ra vui mừng, ngược lại, anh đau lòng xin lỗi, kinh ngạc nhìn cô, đưa tay qua, đỡ lấy cổ tay vừa rồi bị anh dùng lực nắm, "Có phải đã làm em đau rồi không?


Lần trước không gặp được cô, anh có suy nghĩ đen tối, nếu còn thấy cô lần nữa, bất kể mọi chuyện thế nào, anh cũng đều phải mang cô về nước.


Nhưng tới lúc thực sự nhìn thấy cô, anh hoàn toàn quên đi kế hoạch kia.


"Đừng chạm vào tôi!" Lãnh Tiểu Dã hất tay anh ra, chống lên ngực anh, cổ họng nặng nề nói: "Tôi cho anh biết, Hoàng Phủ Diệu Dương, anh mau cút khỏi đây cho tôi, nếu không..."


"Nếu không thì sao..."


Hoàng Phủ Diệu Dương nói mấy chữ, đột nhiên vội vàng giơ tay lên, lấy mu bàn tay che miệng, cố gắng áp chế tiếng ho.


Nhìn thấy bộ dạng ho không thở ra hơi của anh, Lãnh Tiểu Dã nhíu mày.


không phải là... Do chén trà mặn của cô đó chứ?!


không có khả năng đâu, một lý nước trà sẽ không để lại hậu quả nghiêm trọng như vậy được.


Nhất định là anh đang giả vờ rồi!


"Tôi cho anh biết, anh mau đi ngay cho tôi, nếu không tôi bắn chết anh!"


Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng mặt lên, vừa muốn nói thêm điều gì, anh lại không khống chế được ho khan.


Lãnh Tiểu Dã nhíu mày, vươn tay sờ trên người, đụng vào hộp kẹo trong túi tiền, cô tùy tiện đổ vào tay vài viên, đứa tới trước mặt anh.


"Đây... Ngậm vào!"


Nhịn cơn ho khan xuống, anh ngẩng mặt, liếc nhìn kẹo cao su trong tay cô, Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng đầu nhìn cô.


"Tiểu Dã... Khụ..."


Vừa nói ra hai chứ, cổ họng anh lại ngứa lên, không khống chế được ho khan vài tiếng.


Lãnh Tiểu Dã cau mày, lên tiếng chửi nhỏ, "không gọi ba tôi tới anh sẽ không bỏ qua cho tôi, đúng không?!"


Đặt súng xuống, cô nắm cằm anh, nhét một viên kẹo vào miệng anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận