Ánh Lửa Mùa Đông


Hứa Hạ cầm hai túi mua sắm lớn, đứng đợi đèn xanh.


Hoàng Phủ Diệu Dương từ xa đi tới chào hỏi bà, "cô Hứa!"


Hứa Hạ quay lại, nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương đang mỉm cười, nhất thời kinh ngạc, "Hoàng Phủ tiên sinh, sao... Sao cậu lại ở đây?"


"Vừa về khách nên, nghĩ lại chuyện hôm nay, con thấy hơi băn khoăn, nên cố ý tới thăm cô một chút." Hoàng Phủ Diệu Dương nhàn nhạt đưa tay ra, lão quản gia lập tức đưa hộp quà đã chuẩn bị trước, "Đây là một chút lòng thành của con, mong cô nhận lấy."


Hứa Hạ bất đắc dĩ cười cười, "Hoàng Phủ tiên sinh, cậu... Chuyện này... Cũng quá khách sao rồi, dù gì cũng là chuyện nhỏ thôi mà..."


"Bà Hứa, đây là lòng thành tiên sinh, ngài hãy mau nhận lấy." Lão quản gia đứng một bên nói giúp.


"Tấm lòng này tôi xin nhận, vậy là được rồi." Hứa Hạ lắc lắc túi mua hàng trong tay, "Cậu xem, tôi còn cầm nữa được không?"


"Con giúp cô được không?" Khi nói chuyện, anh đã đưa tay ra, cầm lấy túi mua hàng.


Đúng lúc, đèn xanh xuất hiện, anh liền nhấc chân đi qua đường.


Thấy anh nhiệt tình như vậy, Hứa Hạ cũng không từ chối nữa, có vẻ không có tình người cho lắm.


Bất đắc dĩ, bà đành phải đi theo anh.


Ba người đi nhau đi tới đường cái, tới cửa tiểu khu.


Bảo vệ nhìn thấy anh cùng Hứa Hạ vừa đi vừa nói chuyện, cũng không ngăn cản, Hoàng Phủ Diệu Dương và lão quản gia thuận lợi qua cửa.


đi tới trước biệt thự của mình, Hứa Hạ nâng tay chỉ, "Đây là nhà của tôi!"


Hoàng Phủ Diệu Dương đặt túi to lên bậc thang, "Con đi tới đây thôi."


Hứa Hạ mở miệng cười, "Đừng như vậy, dù sao cũng tới nơi rồi, vào trong ngồi một chút đi!"


Trong mắt Hoàng Phủ Diệu Dương lóe lên ý cười, nhưng ngoài miệng lại nói: "Chuyện này... Có phải rất mạo muội rồi không?"


trên lầu, Lãnh Tiểu Dã đang phác họa váy, nghe được tiếng chuông của, biết mẹ lại quên mang theo chìa khóa, cô vội vàng đặt viết xuống, chạy xuống lầu.


"Tới đây, mẹ không quên mang theo chìa khóa thì không được à?"


cô vừa mở cửa vừa kêu than.


"Trong nhà có người, mang theo chìa khóa làm gì?" Hứa Hạ mở cửa đi vào, lập tức khách sáo tránh đường, "Hai vị, mời vào!"


Còn người khác nữa sao?


Lãnh Tiểu Dã nghi ngờ nhìn qua.


Chỉ thấy ánh sáng tối sầm lại, một bóng người cao lớn xách theo hai túi mua hàng đi vào.


Mái tóc màu rám năng, con mắt màu lam nhìn vào cô.


Hoàng Phủ... Diệu Dương?!


Nhìn vẻ mặt đối diện lộ ra ý cười sâu xa, Lãnh Tiểu Dã nháy mắt hóa đá.


Đưa mắt nhìn biểu hiện kinh ngạc của cô, Hoàng Phủ Diệu Dương bước lên hai bước, rút ngắn khoảng cách giữ hai người lại.


"Đây nhất định là con gái của cô Hứa rồi, tiểu thư Lãnh Tiểu Dã đúng chứ?" nói xong, anh liền buông túi mua hàng trong tay, đưa tay qua, "Rất vui được gặp cô!"


Con gái của cô Hữa?


Lãnh Tiểu Dã phục hồi tinh thần, lập tức đoán được, không biết tên khốn kiếp này đã dùng cách gì để mẹ lừa mẹ cho anh vào nhà nữa đây/


Đáng chết!


Tên khốn kiếp này vào nhà cô làm gi cơ chứ?!


Lãnh Tiểu Dã âm thầm cắn răng.


"Tiểu Dã!" Hứa Hạ thấy cô ngẩn người, bèn gọi cô một tiếng, vỗ vỗ tay cô, "Đây là Hoàng Phủ tiên sinh."


Sợ mẹ nhìn ra sơ hở, Lãnh Tiểu Dã đành đưa tay ra.


"Hoàng Phủ tiên sinh, chào ngài!"


Hai tay nắm lấy nhau, bàn tay to lớn của Hoàng Phủ Diệu Dương bao chặt tay cô.


Tay anh nắm cực nhanh.


Lãnh Tiểu Dã hơi nhíu mày, ngón cái chen vào lòng bàn tay anh.


Hèn hạ này, vô sỉ này, lại dám lừa mẹ cô, ngắt chết anh luôn!


Bị cô ngắt vào lòng bàn tay, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, không buông ra cũng chẳng né tránh, mỉm cười nhìn cô.


Chạy đi chạy lại vài ngày, cuối cùng cũng đã được nhìn thấy cô, tuy không thể ôm ấp cô được, nhưng ít nhất cũng được nắm tay.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận