Ánh Lửa Mùa Đông


Nhìn cửa, lại bất lực nằm trở lại.


Tên kia tuy rằng đi rồi, thế nhưng hiện tại cục diện này cô cũng không thể dùng cách đột nhiên mất tích.


Hơn nửa đêm trốn nhà đi, cô thực sự tìm không ra lý do để lừa mẹ.


không chào mà đi?


Ba nhất định sẽ lập tức chạy về, đến thời điểm đó thì chuyện càng đùa lớn rồi.


hiện tại, cũng chỉ có thể đi một bước xem một bước, nhìn tên khốn kia phản ứng gì rồi lại nói.


Ngáp một cái, con mắt nhìn màn hình máy tính bảng, ngọn đèn nhỏ đã sớm bị tắt, côcũng nhắm mắt lại.


Thức đến tận nửa đêm, cô đã mệt lắm rồi, giờ biết đươc Hoàng Phủ Diệu Dương đãrời đi, tâm trạng cô cũng thoáng thả lỏng.


không lâu sau, cô cũng chìm vào giấc ngủ.


...


...


Ghế sau trên ô tô.


Tay phải Hoàng Phủ Diệu Dương nắm hai mũi tên kia, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mũi tên màu đen.


trên thân mũi tên có in nhãn hiệu, loại mũi tên này cũng chính là loại mà anh thích nhất.


không ngờ, cô cũng dùng.


Lão quản gia ngồi ở một bên, nhìn bộ dạng của anh, trong lòng tò mò muốn chết, nhưng lão không dám hỏi nhiều dù chỉ một câu.


Hoàng Phủ Diệu Dương một mực im lặng, cũng đã nhẹ giọng mở miệng.


“Chuẩn bị bữa tối.”


“Vâng, bá tước tiên sinh!”


Trong lòng lão quản gia vui vẻ, vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại về khách sạn, giao cho khách sạn việc chuẩn bị kĩ càng bữa tối cho anh.


Đoàn xe trở về khách sạn, Hoàng Phủ Diệu Dương cầm mũi tên trở về phòng, đi vào trong phòng tắm một cái, cả người nhẹ nhàng khoan khoái mấy phần, vẻ mặt cũng ôn hòa hơn ngày hôm qua. 


Thời điểm nhìn anh ngồi vào bên cạnh bàn dùng cơm, lão quản gia rốt cuộc là khôngkiềm chế nổi.


“Bá tước tiên sinh, ngài... Nhìn thấy tiểu thư?”


Hoàng Phủ Diệu Dương để cái ly trong tay xuống, tầm mắt dừng lại ở hai mũi tên kia,anh lại nhớ tới dáng vẻ cô đứng ở trên sân thượng phất tay về phía anh.


Khóe môi, nhẹ giương lên.


“Đúng vậy.”


Lão quản gia không hỏi lại.


Dù sao đi nữa, tiểu thư cũng chịu ra nhìn anh, đây cung là một cái dấu hiệu tốt.


Đợi đến khi Hoàng Phủ Diệu Dương ăn xong bữa tối, trợ lý cũng đã lấy được tin tứcanh cần.


“Mấy ngày gần đây, bà Hứa chỉ có một hoạt động vào sáng mai lúc 10 giờ,bà còn tham gia vào người phát ngôn của tạp chí thời trang, hoạt động này diễn ra khoảng 2 tiếng, sau đó sẽ có tiệc rượu cũng diễn ra khoảng hai giờ đồng hồ. Còn nữa, tư liệu bảng số xe cũng đã tra được, vừa nãy đã phân phát cho hai người cận vệ giữ lấy.”


Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay tiếp nhận tài liệu cậu ta đưa tới, nâng cổ tay nhìn đồng hồ một chút, người liền từ trên ghế đứng dậy.


“Hai giờ sau, đánh thức ta!”


“Vâng, bá tước tiên sinh.” Lão quản gia vội vàng đáp ứng.


Tuy rằng hai giờ là thực sự không nhiều, nhưng là anh chịu chủ động đi ngủ như vậy, cũng đủ khiến lão quản gia rất vui mừng.


Cầm qua hai mũi tên, Hoàng Phủ Diệu Dương cất bước đi vào phòng ngủ.


Nằm dài trên giường, anh cũng không lập tức ngủ.


Tỉ mỉ mà nhìn mũi tên trong tay, đem mũi tên bỏ lên trên bàn, anh đưa tay qua mở cái hộp nhỏ trên bàn ra.


Trong hộp, chính là khuyên tai tai hồng ngọc Lãnh Tiểu Dã cho anh.


Lấy khuyên tai ra xem xem, một lần nữa anh thả nó vào hộp, cẩn thận mà để vào hộp tủ đầu giường.


Lại thuận tay cầm qua một mũi tên, nhìn mũi tên trong tay, lần thứ hai anh giơ khóe môi lên.


Môi di chuyển khoảng cách, anh nhẹ nhàng hôn vào đuôi tên ——nơi ngón tay cô đãtừng chạm qua.


Bỏ mũi tên lên trên bàn, anh nhắm mắt lại.


Lần này, anh có thể để cho cô đến sân thượng.


Lần sau, anh nhất định phải nghĩ biện pháp, tới gần đến khoảng cách có thể chạm cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận