Ánh Lửa Mùa Đông


Cẩn thận mà đi tới bên cửa sổ, đẩy rèm cửa sổ ra một khe nhỏ, nhìn ra ngoài bằng kính viễn võng.


Thiết cả một cái tiêu cự, cô rất nhanh chú ý tới một bóng người ở ngoài hàng rào.


Tuy rằng cách hàng rào, nhìn mặt anh không hoàn chỉnh, Lãnh Tiểu Dã vẫn như trướcmột chút đã nhận ra, đó là Hoàng Phủ Diệu Dương.


anh đứng ở nơi đó, cái cột đèn đường chiếu sáng xuống, một tay cầm xì gà, một cái tay để ở trong túi quần.


Khí trời lạnh như vậy, nhưng trên người anh chỉ là trùm vào một âu phục, hơi nóng vừa thả ra đã bốc hơi.


“Đóng băng chết anh!”


Lãnh Tiểu Dã hầm hừ mắng.


Phảng phất dường như là phối hợp với cô, thân thể Hoàng Phủ Diệu Dương đột nhiên uốn cong, hắt xì lớn một cái.


“Đáng đời, ai bảo anh bị điên như vậy, thời tiết lạnh thế này, mà chỉ mặc một bộ âu phục, đúng là tên ngốc mà!"


Ngồi thẳng lên, cô giơ tay ném kính viễn vọng lên trên giường.


Đưa tay đầu quá bánh gatô, phát chảy nước tựa như đào một đại khối đưa đến trong miệng, dùng sức mà nhai.


Trong ngày thường thích ăn nhất là quả việt quất, làm sao ăn cũng bị mất vị thơm ngọt vừa nãy.


“Chịu ảnh hưởng thèm ăn!”


Lãnh Tiểu Dã bỏ bánh gatô trên bàn, đưa ly sữa bò đến bên mép, chỉ uống một hớp liền phun ra, xèo xèo mà run lên đầu lưỡi.


trên bề mặt sữa bò tạo thành một tầng ván sữa, nhìn qua tựa hồ như đã nguội, thật ra ở phía dưới còn rất nóng, tâm tình cô buồn bực không chú ý, trực tiếp làm đầu lưỡi bị phỏng đau.


Chạy vào phòng rửa tay, dùng nước lạnh súc miệng nhiều lần, mới làm đầu lưỡi bớt đau.


Trở về nhìn sữa bò và bánh gatô trên bàn, cô không còn tâm tình ăn.


Liếc mắt nhìn rèm cửa sổ, cô tiện tay kéo dài chăn, gối đầu mình lên gối, kéo tay, dùng chăn che đậy đầu.


Lăn qua trái rồi lăn qua phải.


cô nhắm chặt hai mắt, nhưng lại nhìn thấy bóng dáng anh mặc âu phục đứng trong làn sương mờ.


“A!”


Lãnh Tiểu Dã tức giận ngồi dậy, đi qua cầm lấy tấm chân dung của anh trên bàn, côdùng sức đâm nhiều lỗ vào mặt anh.


Vò nhăn tấm chân dung kia, cô nằm lại xuống gối.


Lát sau, cô lại ngồi dậy, nhảy xuống giường, cầm kính viễn vọng nhìn về phía hàng rào.


anh, vẫn ở chỗ cũ.


“Hoàng Phủ Diệu Dương, là do anh bắt tôi phải làm vậy đấy nhé, hừ, chờ xem!”


Bỏ lại kính viễn vọng, Lãnh Tiểu Dã xoay người đi tới bên tủ, kéo dài ngăn kéo phíatrên thứ nhất, lấy một chiếc hộp hình chứ nhật ra, ‘cạch’ một tiếng, chiếc hộp hoàn toàn mở ra trước mắt.


Trong hộp, một chiếc cung tên màu đỏ xinh đẹp hiện ra.


Cầm lấy cung tên, Lãnh Tiểu Dã túm đi tới cạnh cửa sân thượng.


Sân thượng không ở cùng một góc độ với cửa sổ, từ góc độ của anh hẳn là khôngnhìn thấy được.


Vừa mới ra khỏi cửa, gió lạnh phả vào mặt, cô cóng đến đánh run cầm cập, vội vàng lại lui về, tìm ra một cái áo khoác khoác lên trên người.


một lần nữa đi tới sân thượng, cô híp một con mắt lại, đáp trên cung dây cung, chậm rãi mở cung, mũi tên liền nhắm vào Hoàng Phủ Diệu Dương ở ngoài hàng rào.


Liếc mặt anh một cái, lại nhìn phía dưới, nhắm vào cánh tay của anh, ngẫm lại vẫn làkhông ổn, lại nhìn phía dưới, ngắm vào chân của anh...


Cuối cùng, ngắm bên trong chân của anh.


Ở ngoài hàng rào, Hoàng Phủ Diệu Dương đột nhiên cử động một cái.


trong lòng Lãnh Tiểu Dã hoảng hốt, vội vàng lui về phía sau một bước, thân thể kề sát tới một góc trên tường của sân thượng.


Đợi trong chốc lát, cô cẩn thận mà dò mặt ra nhìn sang.


Nguyên bản anh chỉ là cầm tàng thuốc, tắt rồi ném vào thùng rác.


“Thấy anh đang ở trong hoàn cảnh khó khăn, tối nay bổn tiểu thư tôi tha cho anh mộtcái mạng!”


Lãnh Tiểu Dã lui về sau cửa, nhanh chóng dùng bút viết một chữ lên tờ giấy, sau đó đem tờ giấy vo lại, gắn vào đầu cung.


Trở về sân thượng một lần nữa, cô kéo dài cung, nhắm thẳng vào một cái cây cáchkhông xa Hoàng Phủ Diệu Dương.


Cảm giác hướng gió, điều chỉnh tốt cường độ, mở cung, thả dây cung.


Vèo!


Mũi tên các – bon từ dây cung bắn ra, bắn qua sân thượng, xẹt qua hồ nước, xuyên qua hàng rào, ‘cạch’ một tiếng, mũi tên dính chặt trên thân vây.


Bắn xong một mũi tên, Lãnh Tiểu Dã xoay người trở về phòng, cầm qua kính viễn vọng tiếp tục nhìn lén.


Hừ hừ!


Bây giờ, không biết tên nhóc này tức giận đến mức quẳng tờ giấy xuống đi khôngchứ?


Ngoài hàng rào, Hoàng Phủ Diệu Dương nghe được âm thanh mũi tên, anh kinh sợ, xoay mặt sang nhìn.


Chỉ thấy trên cái cây cách đó không xa, xuất hiện một mũi tên và một tờ giấy nhỏ.


anh nhẹ nhàng nhíu mày, nghiêng đầu nhìn biệt thự của Lãnh Tiểu Dã, sau đó khóe môi liền giương lên.


“Vật nhỏ!”


nói nhỏ một tiếng, anh cười đi lên phía trước, ở dưới cây cung, gỡ tờ giấy phía trêntrước, mở ra ở trong tay.


trên tờ giấy, chỉ có một chữ.


“Cút!”


Nhìn tờ giấy trong tay, lại nhìn một chút biệt thự bên trong hàng rào.


Hoàng Phủ Diệu Dương hơi nhíu mày nắm mũi tên, quan sát biệt thự một chút, sau đó lùi lại bên phải mấy bước.


Từ phương hướng mũi tên, anh có thể phán đoán đại khái vị trí cô bắn tên, đi tới hướng đối diện sân thượng cô, Hoàng Phủ Diệu Dương xoay người, híp lại con mắt nhìn về phía sân thượng.


“Ra, đây,gặp, anh!”


một bên anh dùng tốc độ rất chậm mà nói, một bên liền giơ bàn tay lên, chỉ chỉ sân thượng cô, lại chỉ chỉ lồng ngực của mình, ý tứ đơn giản mà sáng tỏ.


cô không ra gặp anh, anh vẫn một mực chờ ở chỗ này.


Tuy rằng anh không nhìn thấy cô, thế nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương biết, cô nhất định là trốn ở trong kia, lén lút nhìn anh.


anh cũng tin tưởng, cô nhất định hiểu ý của anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận