Ánh Lửa Mùa Đông


Bên trong hành lang.


Hoàng Phủ Diệu Dương nhanh chân lao ra, liếc mắt nhìn hai phía liền thấy một cô gái khoác áo màu đỏ, anh lập tức đuổi theo.


một bóng dáng từ trong toilet chạy vọt ra.


Lãnh Tiểu Dã nín thở nghe tiếng bước chân vội vã của người đàn ông.


Hoàng Phủ Diệu Dương không hề biết, người mà anh muốn tìm chỉ các anh một bức tường, nhưng anh lại bất tri bất giác chạy theo Trầm Ninh.


“Lãnh Tiểu Dã, em đứng lại đó cho tôi.”


Trầm Ninh nghe thấy phía sau có người gọi tên Lãnh Tiểu Dã, nhàn nhạt cười cười, tiếp tục đivề phía trước.


Bước chân của Trầm Ninh không nhanh không chậm, thật giống như chuyện này chẳng hề liên quan gì đến cô.


Hoàng Phủ Diệu Dương nhanh chân đuổi tới, một phát đã bắt được cánh tay của cô.


Trầm Ninh quay lại, nhàn nhạt nhìn gưong mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Diệu Dương, "Tiên sinh, ngài có chuyện gì sao?"


Nhìn khuôn mặt xa lạ trước mắt, Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩn ra, vội vàng rút tay về.


“Tôi nhận lầm người.”


Trầm Trữ nhún vai một cái, xoay người tiếp tục đi về phía trước.


“Chờ một chút!”


Nhìn bóng lưng của Trầm Ninh, Hoàng Phủ Diệu Dương lại một lần nữa đuổi theo.


Trầm Ninh dừng bước, lại một lần nữa quay mặt nhìn anh.


Hoàng Phủ Diệu Dương bắt cánh tay cô.


“nói cho tôi biết, Lãnh Tiểu Dã ở đâu?”

“nói cho tôi biết, Lãnh Tiểu Dã ở đâu?”


Trầm Ninh ngẩng màu lên nhìn thẳng vào con mắt màu xanh lam của anh, đối mặt với gương mặt như vậy, giọng nói của cô vẫn nhàn nhạt như nước, không có gợn sóng.


“Tiên sinh, phương thức bắt chuyện của ngài không thể lịch sự hơn sao?”


Hoàng Phủ Diệu Dương cau mày, nhìn chằm chằm vào mắt cô, “Tôi tuyệt đối không thể nhìn lầm, Tiểu Dã và cô đã đổi quần áo cho nhau, đúng không?”


Trầm Ninh vẫn bình tĩnh như cũ nhìn anh, “Xin lỗi, tiên sinh, tôi đã có bạn trai. Mời ngài buông tay ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."


Vẻ mặt của cô không có nửa điểm gợn sóng, xem ra Hoàng Phủ Diệu Dương cũng không thể nhìn ra kẽ hở của Trầm Ninh.


Lẽ nào, anh thật sự nhìn lầm rồi?!


anh chậm rãi buông tay ra.


Chỉnh lại quần áo bị anh kéo, Trầm Ninh xoay người tiếp tục đi ngang qua vòng xoay, tới bãi đậu xe.


Bước chân vẫn như cũ, không nhanh không chậm.


Dường như, việc nhỏ này cũng không hề ảnh hưởng gì tới Hoàng Phủ Diệu Dương.


"Bá tước tiên sinh!"


Lão quản gia cùng trợ lý, bọn cận vệ thở hồng hộc mau chóng đuổi tới.


Hoàng Phủ Diệu Dương thu hồi ánh mắt ở trên người Trầm Ninh tiếp tục nhìn những ngườiđang di chuyển xung quanh.


Trước anh, một người phụ nữ kéo rương hành lý vội vã đi qua.


Đảo qua rương hành lý của cô gái kia, Hoàng Phủ Diệu Dương đột nhiên rõ ràng cái gì đấy, đẩy cận vệ đang cản trước mặt ra, anh nhanh chóng băng qua đường, một lần nữa tìm kiếm bóng dáng của Trầm Ninh.


Trong bãi đỗ xe, đâu đâu cũng có xe, không có nơi nào còn bóng dáng Trầm Ninh.


“Đáng chết!”

“Đáng chết!”


Hoàng Phủ Diệu Dương cau mày chửi nhỏ.


Lão quản gia cùng trợ lý, vệ sĩ lại một lần nữa đuổi tới.


Lão quản gia vừa muốn hỏi chuyện, anh đã xoay người, "đi ra bãi đậu xe, tìm Tiểu Dã, cô ấy chắc chắn ở đây, ngay chỗ này, nhanh!"


anh thật ngu xuẩn, mới bị cô gái kia lừa.


Vừa mới phân biệt rõ ràng hai người, làm sao Trầm Ninh có khả năng nhanh chóng thay trang phục thành chính mình.


Nhất định là Lãnh Tiểu Dã bày trò!


Trợ lý cùng bọn cận vệ ngẩn người, nhanh chóng tản ra, vọt vào bãi đậu xe.


Lãnh Tiểu Dã cấp tốc kéo hành lý Trầm Ninh để bên cạnh xe, cô mở cốp sau ra, đem rương hành lý nhét vào ô tô, nhìn thấy Trầm Ninh ở phía xa, ngay lập tức bắt chuyện.


"Tiểu Ninh, bên này!"


Trầm Ninh nhanh nhẹn đi tới, hai người phân nhau lên xe, Lãnh Tiểu Dã lập tức nổ máy, chạy xe ra khỏi chỗ đỗ xe, vội vàng chạy về phía lối ra.


Hứa Hạ nhìn Lãnh Tiểu Dã đang lái xe, lại nhìn Trầm Ninh, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.


"Hai con đang làm gì vậy, vừa mới xuống máy bay đã chơi trò đổi quần áo cho nhau rồi à?"


Lãnh Tiểu Dã lập tức tiếp lời, "Tiểu Ninh nói bạn ấy hơi lạnh, nên con đưa áo khoác da cho bạn ấy mặc."


Phát hiện xe của Hoàng Phủ Diệu Dương đang đuổi theo phía sau, cô vội vàng đánh tay lái, quẹo vào một con đường khác. 


Trầm Ninh cũng nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương, cô liếc mắt nhìn bốn phía rồi lên tiếng nhắc nhở Lãnh Tiểu Dã.


“Quẹo trái ở phía trước!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận