Ánh Lửa Mùa Đông


"Con muốn chạy trốn, chú nghĩ cách giúp con với ạ."


Kiều nhanh chóng hồi âm lại.


"Hôm nay, chú và Hoàng Phủ Diệu Dương sẽ đi gặp tù binh, rồi phải dẫn bọn chúng đi, con có thể tự nghĩ cách rời khỏi phủ Bá tước được không?"


"Có thể, nhưng mấy giờ ạ?"


"Chuyến bay vào lúc 11 giờ."


"Vậy chú có thể giúp con một chút được không?"


"Được."


Hai người trao đổi thời gian địa điểm cụ thể, gửi xong tin nhắn cuối cùng, Lãnh Tiểu Dã chợt nghe tiếng bước chân truyền tới.


cô kinh sợ, vội vàng nhét di động vào dưới gối, cô vừa cất xong, Hoàng Phủ Diệu Dương cũng đã vào, bưng theo khay bữa sáng trên tay.


Lãnh Tiểu Dã hít mũi.


"Thơm quá."


anh cười nhìn cô, đặt khay lên đùi cô.


"Cảm ơn!" Lãnh Tiểu Dã cầm ly sữa, uống vào một ngụm, "anh đi làm việc của anh đi, sau khi ăn xong, tôi muốn ngủ một chút."


Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn chiếc nhẫn trên tay cô, "Em ngại nó sao?"


Nhìn theo ánh mắt của anh, Lãnh Tiểu Dã mới hiểu được, thì ra, anh đang nói tới chiếc nhẫn.


Ngại thì có ích gì sao?


Ngay cả ý kiến của cô, anh cũng chưa từng hỏi qua!


Thầm oán trong lòng, nhưng cô chỉ dương dương tự đắc giơ khóe môi.


"Rất đẹp mà, không phải sao?"


Hoàng Phủ Diệu Dương cười rộ lên, khuôn mặt xinh đẹp như một đóa hồng, vươn tay lau vụn sữa trênkhóe miệng, anh bá đạo nói.


"Tiểu Dã, tôi cam đoan, em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất thế giới này."


Là một người vợ không được tự do mới đúng chứ?!


Lãnh Tiểu Dã uống sữa, giơ khóe môi lên.


"Được rôi, tôi còn có việc rất quan trọng, phải ra ngoài một chuyến, em nhớ nghỉ ngơi thật tốt, đến khi tôi quay về, tôi sẽ dẫn em đi chơi."


anh vịn chặt mặt cô, cúi đầu, đặt lên trán cô một nụ hôn, nhìn bông tai màu đỏ nhỏ nhắn trên tai cô, anh nhẹ nhàng sờ vào.


"Tôi rất thích bông tai của em."


nói rồi, anh đứng dậy đi ra cửa.


Nhìn tấm lưng chắc rộng của anh, Lãnh Tiểu Dã chợt động lòng.


"Hoàng Phủ Diệu Dương!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận