Ánh Lửa Mùa Đông


Edit: Numxxi + Bánh Đậu


Beta: Bánh Đậu


Gạo đã nấu thành cơm, đồ ăn đã được dọn lên rồi...


anh giữ lấy cô, đúng là... Quá muộn rồi!


Cơ thể trướng đau, Lãnh Tiểu Dã thân mình căng thẳng, người lập tức đông cứng tại chỗ.


Thân thể thiếu nữ ngây ngô lại chặt khít, anh không thể nào khống chế cảm xúc của mình được, đem côgiam giữ ở trong lòng, anh không khách khí đoạt lấy cô hoàn toàn.


một tiếng yêu kiều, cả người Lãnh Tiểu Dã đều mềm nhũn ở trong lòng anh.


Nhìn người đàn ông trước mắt, đáy lòng chỉ sinh ra tức giận.


Mỗi lần đều như thế này, anh muốn thế nào liền làm như thế nào, chưa bao giờ hỏi cô có bằng lòng hay không, thật sự đem cô trở thành công cụ tiết dục sao?!


cô theo bản năng muốn thoát ra, nhưng mà cánh tay của người đàn ông kia ôm cô chặt quá, cô muốn trốn thoát cũng không được.


rõ ràng cô tức giận đến không được, nhưng mà thân thể lại tựa như sớm đã phản bội ý nghĩ của cô mất rồi.


Trong bồn tắm lớn gợn nước nhộn nhạo, tiếng rên rỉ của cô cũng tựa như làn nước kia lên lên xuống xuống.

Trong bồn tắm lớn gợn nước nhộn nhạo, tiếng rên rỉ của cô cũng tựa như làn nước kia lên lên xuống xuống.


...


...


Dù sao cô cũng chỉ mới 18 tuổi, hơn nữa còn vừa mới khỏi bệnh, thế mà anh lại không biết kiềm chế.


Đợi đến lúc anh thả mình ra, Lãnh Tiểu Dã đã bị anh chơi đùa đến kiệt sức, toàn bộ đều mềm nhũn trong lòng anh, ngón tay gần như đều bủn rủn không thể nắm lại.


"Tiểu Dã!" anh ôm lấy thân thể của cô, âm thanh của Hoàng Phủ Diệu có chút thở gấp, "Vừa nãy... Có phải đã làm đau em rồi không?"


Khốn kiếp, giờ mới biết à?!


Lãnh Tiểu Dã tựa vào bả vai của anh, căm giận thở hổn hển, nhìn bả vai anh, cô nhe răng nanh, dùng sức cắn lên nó.


Thân thể của anh rất rắn chắc, cô lại rất yếu mềm, dùng hết sức lực để cắn, nhưng cũng chỉ để lại ở trên bả vai anh một dấu răng hồng hồng mà thôi.


Bị cô cắn một cái, nhưng mà Hoàng Phủ Diệu Dương chỉ cười khẽ một tiếng.


"Giận rồi à?"


cô không để ý tới anh, chỉ tự mình ở nơi đó mà hờn dỗi.

cô không để ý tới anh, chỉ tự mình ở nơi đó mà hờn dỗi.


"Tôi biết, vừa rồi tôi quá gấp, lần sau, tôi sẽ chú ý, không làm đau em nữa đâu."


Lần sau ư?


Lãnh Tiểu Dã liếc bả vai anh một cái, không có lần sau đâu!


Hít một hơi sâu, cô cố hết sức đứng thẳng người, muốn rời khỏi vòng tay của anh.


Bất đắc dĩ hai chân đều như nhũn ra, thắt lưng cũng không còn sức, vừa mới đứng dậy, cả người liền ngã trở lại.


cô muốn cử động lại lần nữa, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương lại vươn tay ra, ôm cô vào người.


"Đừng nhúc nhích nữa, tôi giúp em tắm!"


"không cần!"


cô đưa tay muốn đẩy bàn tay anh ra, vừa lúc ngón tay anh đã trượt vào giữa hai chân của cô, cơ thể mềm mại bị ngón tay khô gáp của anh khẽ cong xẹt qua, cô không tự chủ hít một hơi lạnh.


"Cút ngay, đau quá!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận