Ánh Lửa Mùa Đông


Edit: Numxxi


Beta: Bánh Đậu


Quân đoàn không quân là do Hoàng Phủ Diệu Dương phụ trách, đắc tội với người này, công ty của bọn họ phải tổn thất ít nhất 40 % doanh thu, đối với họ mà nói đây chẳng khác gì một đòn trí mạng.


Mary bị cha mình cho một cái tát, mảng bột còn dính trên khuôn mặt lập tức trở nên đỏ bừng.


Người cha luôn yêu thương mình, nhưng giờ đây lại nổi cáu như vậy, cô cũng ý thức được sự việc rất nghiêm trọng, vội vàng lắp bắp mở miệng, "Bá tước tiên sinh, Lãnh tiểu thư... Đúng... Rất xin lỗi... Vừa rồi... Mới vừa rồi là tôi nhìn lầm rồi, không phải... không phải Lãnh tiểu thư, là tôi nhận lầm người!"


Lúc này, phụ huynh của vài cô bé đồng đảng khác cũng rối rít phản ứng kịp thời, đem con gái của mình tới gần Hoàng Phủ Diệu Dương cùng Lãnh Tiểu Dã nói xin lỗi.


Mặc dù vậy, trong đó có hai ba người là phe cánh của công tước Charles.


Nhưng lần này, kẻ thù của Hoàng Phủ Diệu Dương trắng trợn hành động như vậy, rõ ràng chẳng phải việc làm thông minh gì.


Bọn người kia đều là cáo già, trước khi quốc vương vẫn chưa công bố người thừa kế, bọn họ cũng thực sự không dám đắc tội với Hoàng Phủ Diệu Dương.


Thê nên, chỉ cần chỉ trích một người, ngay lập tức, cả nhóm người sẽ cùng nhau xin lỗi.


"Hừ!"


Hừ nhẹ một tiếng, Hoàng Phủ Diệu Dương đỡ lấy cánh tay Lãnh Tiểu Dã, xoay người dẫn cô rời đi.


Lãnh Tiểu Dã theo anh đi tới cánh cửa, tầm mắt liền rơi lên người chú Kiều đứng trong đám đông, ông giơ tay lên ra hiệu sẽ gọi điện cho cô.


cô khẽ gật đầu, sau đó liền sải bước về phía trước, theo Hoàng Phủ Diệu Dương đi ra cửa.


Nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương rời đi, cả đám phụ huynh giàu có bên trong, lập tức đưa con gái của mình tới xin lỗi nữ đại công tước, rồi nhanh chóng rời khỏi đại sảnh, vũ hội cũng kết thúc trong buồn bã.


Mọi người nhao nhao tản ra, nữ đại công cùng trợ lý của mình cũng rời khỏi đó.


Trong khán phòng lớn như vậy, chỉ còn lại Liliane và Công tước Charles, đứng cạnh một vài vị quan chức phe cánh của ông ta.


Liliane đứng im tại chỗ, chẳng qua là tức giận đến đem hàm răng cắn nát, "Tức chết mất!"


"Quên đi." Công tước Charles đi đến bên cạnh cô ta, mỉm cười, "Đây cũng khoonng hẳn là chuyện xấu, mấy bọn gia tộc kia vẫn luôn qua lại với hắn ta, nhưng lần này, quốc vương sẽ đẩy bọn họ về phía ta."


"Con đàn bà kia, con nhất định phải giết nó!" Liliane cắn răng nghiến lợi nói.


Công tước Charles nheo đôi mắt màu xám xanh lại, "Bây giờ, vẫn chưa phải là thời điểm tốt để giết côta."


Liliane nghi ngờ nhìn ông ta, "Ý cha là?"


"Ta vẫn liên tục tìm kiếm điểm yếu của hắn, cuối cùng, ta cũng tìm được rồi, cho nên chúng ta phải đợi, đến khi điểm yếu này hiện rõ trên người hắn ta, chúng ta sẽ giáng một đòn trí mạng!"


Người đàn ông kia quá thông minh, lại rất tuyệt tình, thậm chí ngay cả nữ đại công tước - mẹ của mình đều không cần, từ đầu đến cuối, không có một chút sơ hở nào.


Công tước Charles không có cách nào tấn công anh.


Thế nhưng, khi nhìn thấy Lãnh Tiểu Dã, ông ta đã tìm được cho mình một ít cơ hội.


Đây nhất định là lần đầu tiên, Hoàng Phủ Diệu Dương nổi nóng chỉ vì một cô gái như vậy.


Cái người đàn ông mạnh mẽ kia, đã bắt đầu xuất hiện điểm yếu có thể uy hiếp.


Liliane có chút không cam lòng, "Cha bảo con phải tha con đàn bà đó sao?"


Công tước Charles cười lạnh, "Đợi đến lúc quốc vương băng hà, cô ta sẽ là miếng mồi ngon cho con, đến lúc đó con muốn chơi như thế nào mà chẳng được? không phải người Trung Quốc có câu, "Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn" sao?"


Liliane nhìn nét mặt của cha mình, cũng nhếch môi, "Những điều cha đã dạy dỗ, Liliane sẽ nhớ thật kỹ."


Xe ô tô vững vàng đi về phủ bá tước.


trên ghế sau, Lãnh Tiểu Dã do dự một chút, rốt cuộc vẫn mở miệng, "Xin lỗi, vì đã gây thêm phiền toái cho anh."


Tuy cô không biết nhiều về danh tính của mấy cô gái kia, nhưng có thể tham gia bữa tiệc như vậy, chắc chắn sẽ không phải là người bình thường.


Hoàng Phủ Diệu Dương lập tức nghĩ tới những kẻ địch kia,đối với anh chẳng phải việc tốt đẹp gì.


Quay sang nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cô, anh mỉm cười đầy cưng chiều.


"Chỉ với bọn người như vậy, sẽ không dễ làm gì được tôi đâu." Giơ bàn tay lên, tháo nón lính trên đầu cô xuống, anh tò mò truy vấn, "Những thứ này là ai dạy em?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận