Ánh Lửa Mùa Đông


Edit: Numxxi


Beta: Bánh Đậu


Lãnh Tiểu Dã thầm cảm than trong lòng, sau đó liền cười rộ lên, "không cần, chuyện của tôi chính mình có thể tự giải quyết, hai người tự chăm sóc bản thân mình thật tốt đi, sau này, chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại."


"Tiểu thư..."


"Ta tốt lắm, hai người không sao là tôi yên tâm rồi, tạm biệt!"


Trần Tư Viễn chưa kịp nói gì nữa, Lãnh Tiểu Dã đã cúp điện thoại.


Bọn họ vốn không có quan hệ gì với việc này, chuyện ngày đó đã là trong cái rủi có cái may, cô làm sao có thể sẽ để Trần Tư Viễn tham gia vào, hơn nữa, Hoàng Phủ Diệu Dương cũng không phải là người mà anh ta có thể chọc vào.


Nhìn thời gian vẫn còn sớm, Lãnh Tiểu Dã cầm điện thoại di động nhét vào trong túi, xoay người xuống lầu, đi ra cửa cổng lớn.


Mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên cô bước chân ra ngoài.


Lúc này mới phát hiện, thì ra chỗ cô ở là một trang viên không nhỏ.


Là một tòa nhà ba tầng kiểu châu Âu, bên cạnh còn có hai tầng phụ, chắc hẳn là nơi ở của người giúp việc và cận vệ.


Ngoài cửa là bể phun nước xinh đẹp cùng thảm cỏ, các loài cây xinh đẹp cao lớn mà cô không biết tên, phiến lá xanh biếc sáng loáng dưới ánh mặt trời chói chang.


cô hít một hơi thật sâu, lững thững đi xuống bậc thang.


Đám cận vệ nghe được tiếng bước chân, quay mặt nhìn qua, Lãnh Tiểu Dã vốn cho là bọn họ sẽ hỏi cômuốn đi đâu.


Nhưng không ngờm bọn họ chỉ là hướng cô cúi đầu, cung kính chào hỏi.


"Tiểu thư!"


Lãnh Tiểu Dã trong lòng hơi kinh ngạc, Hoàng Phủ Diệu Dương không có truyền đạt lệnh cấm túc cô với bọn họ?


Hay là, vì cô vẫn chưa đi đến giới hạn cho phép của anh.


"Meo meo!"


Xa xa, tiếng kêu Tiểu Tuyết truyền tới.


Lãnh Tiểu Dã quay sang, chỉ thấy vật nhỏ đang ôm một quả bóng làm bằng sợi len chơi đùa vui vẻ, mộtnữ giúp việc ngồi xổm cách đó không xa, chỉ cần phát hiện có dây cuốn lấy nó, lập tức chủ động giúp nó đem sợi len thu lại.


Như đang chăm sóc một đứa trẻ ham chơi.


Lãnh Tiểu Dã bật cười.


thật tốt?


Cái vật nhỏ này, đến đây cũng trở thành quý tộc.


Các sủng vật khác đêu chơi đùa cùng chủ nhân, nó ngược lại, có người chơi cùng nó.


Cười cười, Lãnh Tiểu Dã đi xuống bậc thang, đi đến Tiểu Tuyết cách đó không xa trên mặt cỏ, tiểu tử kia đang chơi hăng say, không để ý đến cô, nữ giúp việc đã muốn đứng dậy hướng cô chào hỏi.


Thấy cô chăm chú nhìn Tiểu Tuyết, nữ giúp việc lập tức giải thích, "Đây là mệnh lệnh của bá tước tiên sinh, bá tước tiên sinh nói, sợ nó buồn chán, cho nên chúng tôi bảo đảm sẽ có một người chăm sóc nó bất cứ lúc nào."


Lãnh Tiểu Dã khẽ gật đầu một cái, "Xem ra, nó rất thích hưởng thụ cuộc sống thế này."


Nhưng cũng vậy thôi.


Đối với một loài mèo mà nói, trang viên rộng lớn như vậy, là cả một thế giới rồi.


Trong lòng cảm thán một tiếng, Lãnh Tiểu Dã đảo mắt chung quanh, lập tức liền chú ý tới hai dãy phòng thấp thoáng phía sau.


"Đó là chuồng ngựa sao?"


"Đúng vậy, đó là nơi bá tước tiên sinh nuôi ngựa." Ánh mắt nữ giúp việc nhìn về dãy nhà thấp "Phía sau là phòng sủng vật của bá tước tiên sinh, ngài tốt nhất không nên đi qua, Arthur rất hung dữ!"


Arthur?


Trong lòng Lãnh Tiểu Dã nổi lên tò mò.


cô đã từng nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương nuôi cá mập, cô không thể nghĩ được, anh sẽ nuôi sủng vật gì ở nhà.


cô cất bước đi về phòng sủng vật, "Tôi đi xem nó một chút."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận