Ánh Lửa Mùa Đông


"thật xin lỗi."


cô ta không phải đứa ngu, nếu người điên này thật sự nổ súng, cô ta vốn không có khả năng ngăn cản anh lại.


Ở đây là phủ Bá tước, người của anh luôn luôn trung thành với anh, với đầu óc của anh thì có thể nghĩ ra vô số lý do để bào chữa cho bản thân, thậm chí cũng có thể tùy tiện tìm một người chịu tội thay, đến lúc đó cho dù là cha của cô cũng không thể làm gì được anh.


Xem xét tình hình, Liliane chỉ có thể tạm thời cúi đầu.


Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn như cũ cầm khẩu súng không hề nhúc nhích.


Liliane cắn chặt răng, đem thanh âm nâng cao một chút, làm hết sức mình để cho ngữ khí có vẻ thành khẩn, "Chuyện vừa rồi là lỗi của tôi, xin cô tha thứ cho sự khiếm nhã của tôi."


Nhưng mà Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn bất động như cũ, rõ ràng còn có điều bất mãn.


Liliane sắp cắn nát cả hàm rắng, "Tôi đã nói xin lỗi rồi, anh còn muốn thế nào nữa?"


Hoàng Phủ Diệu Dương bình tĩnh ghìm súng, " Tiểu Dã của tôi vẫn chưa tha thứ cho cô."


" Tiểu Dã của tôi "?!!


Lãnh Tiểu Dã suýt nữa đã bật cười ra tiếng.


Người đàn ông này có phải rất muốn dán một dòng chữ lớn " Vật thuộc quyền sở hữu của Hoàng Phủ Diệu Dương " dán trên người cô sao?!


Mở miệng là Tiểu Dã của ta, ngậm miệng cũng Tiểu Dã của ta, anh cũng không mệt sao.


Tầm mắt Liliane dừng trên mặt Lãnh Tiểu Dã, nhìn thấy khóe môi cô nở một nụ cười, Liliane lập tức cho rằng cô đang cười nhạo mình.


Trong lòng hận không thể xé Lãnh Tiểu Dã thành trăm mảnh, Liliane làm sao còn tâm trạng để nói xin lỗi nữa, chỉ tức giận hừ lạnh.


Lãnh Tiểu Dã thở dài trong lòng, đi về phía trước, đè lại cánh tay đang cầm súng của Hoàng Phủ Diệu Dương.


"Tôi tha thứ cho cô ta, thả cô ta đi đi."


"đi!"


Liliane tức giận không thể phát tác, quát hai tên cận vê một tiếng, rồi đi ra cửa.


"Đợi một chút." Hoàng Phủ Diệu Dương nhíu mày liếc mắt nhìn thi thể con Ma vương trên mặt đất, "Dọn dẹp phòng ăn của tôi sạch sẽ trước đã!"


Liliane vung tay một cái, rồi rời khỏi.


Hai tên cận vệ vội vàng chạy tới, một người trong đó liền cởi âu phục, cẩn thận nâng thi thể Ma Vương trên mặt đất lên đặt vào trong âu phục, rồi cùng nhau mang ra ngoài sảnh.


Lão quản gia nhẹ nhàng vẫy tay, nhóm nữ giúp việc vội vàng chạy tới, thu dọn khăn ăn sau tàn cục.


"Tiểu thư à, trước hết ngài nên cùng bá tước tiên sinh đi lên lầu thay bộ quần áo khác, tôi sẽ cho người giúp việc chuẩn bị một bữa sáng khác cho ngài." Lão quản gia khách khí nói với Lãnh Tiểu Dã.


"Cám ơn." Lãnh Tiểu Dã nghiêm túc nói cám ơn với lão, sau đó liền xoay mặt nhìn về phía mấy người cận vệ cùng giúp việc, "Vừa rồi thật sự xin lỗi, gây thêm phiền phức cho mọi người rồi."


Dù sao, vừa rồi vẫn là lão quản gia liên tục che chở cho cô, người giúp việc cùng cận vệ đều dùng hết khả năng để giúp đỡ cô, vậy nên cô vô cùng cảm kích.


Vẻ mặt bọn cận vệ cùng người giúp việc co quắp, không ngừng rối rít đáp lễ với cô.


"Tiểu thư, ngài nói quá rồi."


"Tiểu thư, ngài đừng khách sáo như vậy!"


...


Lãnh Tiểu Dã nhìn đến người cận vệ bị thương, lập tức đi tới, đưa tay đỡ lấy cánh tay của anh ta, "Miệng vết thương của anh rất nghiêm trọng, tôi..."


Hoàng Phủ Diệu Dương nhíu mày đi tới, kéo tay cô ra khỏi tay người cận vệ kia, không vui vẫy tay với anh ta, "đi tìm bác sĩ xử lý một chút đi."


" Vâng, bá tước tiên sinh." Cận vệ đáp một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài.


Lãnh Tiểu Dã vẫn không quên dặn dò anh ta, "Nhớ phải bảo bác sĩ tiêm phòng vác-xin phòng bệnh đấy!"


Liliane giống như một con chó điên, phỏng chừng vật nuôi của cô cũng là chó điên.


Đám cận vệ đều cảm giác được Hoàng Phủ Diệu Dương có vẻ không vui, một số đi giúp người giúp việc dọn dẹp phòng ăn, một số đi theo vệ sĩ bị thương ra cửa.


Lãnh Tiểu Dã quay mặt lại, không vui liếc nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương, không thèm để ý tới anh, côxoay người nhanh chóng đi lên lầu.


Hoàng Phủ Diệu Dương sải bước đi theo cô tới lầu hai.


Lãnh Tiểu Dã xoay người đi đến trước cửa phòng khách, mở ra, anh nhanh chân bước vào.


"Tôi muốn thay quần áo."


Lãnh Tiểu Dã đưa tay chuẩn bị đóng cửa.


" Chẳng lẽ em không có gì muốn nói với tôi sao?"


Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ cau mày, cách nửa cánh cửa mở nhìn cô.


Ngay cả người giúp việc cùng đám cận vệ cô đều nói lời cảm ơn, nhưng lại không chịu nói một lời nào với anh sao?


"anh muốn nghe cái gì?" Lãnh Tiểu Dã khẽ hất cằm, giọng nói có chút trêu chọc cùng chút bất đắc dĩ, "Chẳng lẽ anh muốn tôi cám ơn khi đã giúp tôi có kẻ thù là một vị công chúa sao?"


Hoàng Phủ Diệu Dương làm như vậy, đúng là khiến cô mở mày mở mặt, nhưng mà cô gái đó lại lộn xộn với cô như vậy, chỉ sợ về sau cô ta có thể trả thù cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận