Ánh Lửa Mùa Đông


Edit: Numxxi


Beta: Bánh Đậu


Lão quản gia nhăn mày lại chạy đến, " Tiểu thư Liliane, hãy lập tức đem chó của ngài thu lại đi!"


Liliane nhún nhún vai, "Tôi sẽ thử xem!"


Xoay người, nàng nâng tay nắm lấy môi, thổi ra một tiếng huýt dồn dập.


Điều này không thể làm cho Ma Vương dừng lại, rõ ràng chính là mệnh lệnh bảo nó giết người.


Ma Vương nhận được mệnh lệnh, lập tức mắt lộ ra hung dữ, toàn thân lông màu đen đều dựng đứng, nhe ra hàm răng sắc nhọn, chầm chậm từng bước từng bước nhằm tới gần Lãnh Tiểu Dã.


"Xong đời!" Liliane nhún nhún vai, "Ma Vương hình như không thích cô ta, hoàn toàn không nghe theo của sự chỉ huy của tôi nữa rồi!"


Lão quản gia sớm đã đoán được sự lộn xộn của cô ta, lúc này thâm trầm mở miệng, "Tiểu thư Liliane, Lãnh tiểu thư là khách quý của bá tước tiên sinh ngài, tốt nhất ngài không nên để cho chó của mình làm cô ấy bị thương."


Liliane xem thường, "Ông đang uy hiếp tôi sao, quản gia tiên sinh?"


"Meo meo!"


Tiểu Tuyết nép mình ở sau bình hoa trên bàn ăn, mắt thấy con chó lớn tới gần, sợ tới mức cả người đều co rúm lại thành một khối.

Tiểu Tuyết nép mình ở sau bình hoa trên bàn ăn, mắt thấy con chó lớn tới gần, sợ tới mức cả người đều co rúm lại thành một khối.


Mục tiêu của Ma Vương vốn là Lãnh Tiểu Dã, nhưng lại bị Tiểu Tuyết hấp dẫn đi lực chú ý, lập tức liền nhảy lên cái bàn, há mồm tiến về phía Tiểu Tuyết mà cắn tới.


Mắt thấy đại gia hỏa nhằm về phía Tiểu Tuyết, Lãnh Tiểu Dã trong lòng quýnh lên, không kịp suy nghĩ nhiều, tiện tay nắm lấy một cái ghế, chọi về hướng Ma Vương.


Oành!


một tiếng động dữ dội vang lên, Ma Vương kêu rên thảm thiết ngã từ trên bàn xuống, móng vuốt kéo theo khăn trải bàn, vì chuẩn bị bữa sáng cho Lãnh Tiểu Dã nên trên bàn còn có bình hoa, đồ ăn leng keng xủng xẻng rơi đầy xuống đất.


Nó giùng giằng muốn đứng dậy, vừa đứng một chút, chân trước liền mềm nhũn, thân mình ngã lại trênđất, còn phun một ngụm máu ra ngoài.


"Ma Vương!"


Liliane chính mắt mình nhìn con chó yêu ngã xuống đất, gào thét xông lên.


Lão quản gia cùng cận vệ, người giúp việc cũng chạy lại, tiến tới bên cạnh người Lãnh Tiểu Dã.


"Tiểu thư, ngài không sao chứ?"


Lãnh Tiểu Dã qua ôm lấy Tiểu Tuyết sợ hãi toàn thân run rẩy trên bàn ăn, nhẹ nhàng an ủi xoa lông trên lưng của nó, "không sao rồi."


Trước đây khi cùng cha đi trên thảo nguyên, sói hoang thật nàng đều đã gặp, chỉ là một con chó làm sao có thể làm cô sợ hãi chứ?

Trước đây khi cùng cha đi trên thảo nguyên, sói hoang thật nàng đều đã gặp, chỉ là một con chó làm sao có thể làm cô sợ hãi chứ?


"Ma Vương!"


Lúc này, Liliane cũng đã thét lên chói tai.


Mọi người quay sang, chỉ thấy cơ thể Ma Vương co quắp một cái, sau đó hoàn toàn không nhúc nhích nữa.


Vừa rồi bị Lãnh Tiểu Dã đập một cái, Ma Vương đã đụng phải bình hoa trên bàn, bụng bị mảnh vỡ bình hoa đâm trúng, vừa vặn trúng ngay tim.


Con chó dữ này Liliane nuôi mấy năm, vậy mà liền chết như vậy.


Liliane đứng lên, nhìn Lãnh Tiểu Dã ở bàn đối diện, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy dữ tợn tức giận.


"Tao muốn giết mày!"


Giật lấy khẩu súng từ tay cận vệ của mình, cánh tay cô ta vừa nhấc lên, khẩu súng trong tay cũng đãnhắm tới cái bàn đối diện, về phía Lãnh Tiểu Dã ôm tiểu tuyết cầu.


Lão quản gia hốt hoảng, lúc này tiến lên một bước, che chở Lãnh Tiểu Dã ở trước mặt.


"Tiểu thư Liliane, ngài bình tĩnh một chút!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận