Ánh Lửa Mùa Đông


Lãnh Tiểu Dã nghiêm túc nhìn cô ta một cái, "Thực ra, tôi cảm thấy, một con chó vẫn khôn hơn cô, ít nhất chúng nó cũng sẽ không cắn bậy!"


Hai cô người hầu rốt cục không thể kiềm chế được, bật cười ra tiếng, ngay cả lão quản gia cũng khôngtự chủ liền nhếch khóe môi lên.


"cô!" Liliane tức giận vô cùng, giơ tay đánh lên mặt cô.


Lớn như vậy rồi, Lãnh Tiểu Dã đã từng bị ai đánh đâu chứ, nhấc tay một cái, bắt lấy cổ tay của cô ta, dùng sức hất ra.


"Nếu cô đến tìm bá tước tiên sinh, thì hiện tại anh ta không có ở nhà, còn nếu cô muốn tìm tôi để đánh nhau thì tôi cũng nói rõ cho cô biết, tôi đây chẳng có một chút hứng thú nào với cô đâu.” Lãnh Tiểu Dã cất bước đi về hướng nhà ăn, "Mang theo chó của cô rời khỏi nơi này đi, không cần làm ảnh hưởng tới tâm trạng dùng cơm của chúng tôi!"


Từ thái độ của lão quản gia đối với Liliane, Lãnh Tiểu Dã cũng đã đoán được, thân phận cô ta nhất định không tầm thường, Liliane vừa rồi gọi Hoàng Phủ Diệu Dương là anh, chắc cũng là con cái thành viên trong hoàng thất.


Đương nhiên, đối với điều này Lãnh Tiểu Dã cũng không quan tâm.


Tính tình Lãnh Tiểu Dã nóng nảy, ngay cả Hoàng Phủ Diệu Dương gian xảo như vậy cô còn dám động vào, huống chi, chỉ là một tiểu thư Liliane nhỏ bé này.


Liliane muốn đánh cô một cái còn không được, ngược lại còn bị cô bỏ rơi phía sau một bước, làm sao chịu bỏ qua.


Ánh mắt màu lam xám khẽ híp một cái, cánh tay đặt ở đằng trước con chó Ma Vương vung một cái —— đây chính là biểu hiện của mệnh lệnh tấn công.


Ma Vương nhận được mệnh lệnh, lập tức liền nhảy dựng tứ chi, xông tới phía Lãnh Tiểu Dã.


"Tiểu thư!" Mắt thấy con chó dữ Ma Vương nhằm lao về phía Lãnh Tiểu Dã, nữ giúp việc cùng lão quản gia đều thét lên chói tai, lão quản gia lập tức liều lĩnh, từ trên thang lầu hướng Lãnh Tiểu Dã xông lại, trong miệng liền lớn tiếng la lên, "Người đâu đến đây mau!"


Liliane giơ lên khóe môi, cười lạnh.


Hừ!


Tính khí của người phụ nữ Châu Á này không phải là nhỏ, vậy coi như cô ta không khách khí nữa.


Liliane mặc dù chỉ là một cô gái, nhưng lại hay tranh giành háo thắng, từ nhỏ liền hung hăng càn quấy, đi đến chỗ nào liền ức hiếp chỗ đó.


Bởi vì cô ta là công chúa, những đứa trẻ khác đều phải nhường nhịn cô ta, nhưng mà Hoàng Phủ Diệu Dương lại chưa bao giờ để ý tới cô ta một chút, lúc nào cũng đối xử khách sáo với cô ta.


Liliane cũng tự tìm đến Hoàng Phủ Diệu Dương, xem xét một mục tiêu cô ta muốn vượt qua.


Mặc dù Lãnh Tiểu Dã đến đây bốn ngày, cũng không có ra khỏi cánh cửa, nhưng mà sự tồn tại của côđã lan truyền rộng rãi trong giới quý tộc.


Tất cả mọi người đều biết, bá tước đại nhân mang về một sủng vật có cái giá không hề nhỏ, lần này Liliane tới đây, chính là muốn nhìn sủng vật có giá trị một tỷ này rốt cuộc là bộ dáng gì.


Nghĩ cho cùng, cô ta đã nhìn thấy được mặt của Lãnh Tiểu Dã rồi, làm sao dễ dàng bỏ qua được chứ.


cô ta cũng rất sợ Hoàng Phủ Diệu Dương, nhưng lại muốn tặng cho Lãnh Tiểu Dã một chút trừng phạt nho nhỏ rồi coi như xong.


Ai ngờ, lại bị cô làm cho nhục nhã ở trước mặt người giúp việc cùng lão quản gia, hiện tại Liliane sớm đãbị Lãnh Tiểu Dã làm cho tức điên nên mới thả chó cắn người.


Con chó Labrador của cô ta, từ nhỏ đã được ăn thịt tươi, lại được mang vào núi săn thú đều đều, mỗi ngày đều được huấn luyện thể lực, nên vô cùng mạnh mẽ.


Heo rừng hoang dã còn có thể cắn chết, huống chi chỉ là người phụ nữ phương Đông như Lãnh Tiểu Dã đây, mới nhìn qua đã thấy gầy teo yếu ớt.


Liliane cho rằng, con Ma Vương dù không thể cắn chết Lãnh Tiểu Dã, thì ít nhất cũng có thể làm cô bị thương nặng


Cho dù Hoàng Phủ Diệu Dương có trở về đột ngột, thì cô ta sẽ nói con chó nhất thời bị mất kiểm soát, thì anh có thể làm gì nào?


Nghĩ vậy, Liliane tự nhiên thấy trong lòng vô cùng đắc ý.


Lúc này, con Ma Vương đã vọt tới bên cạnh người Lãnh Tiểu Dã.


Nghe thấy thanh âm từ phía sau, Lãnh Tiểu Dã theo bản năng tránh sang bên cạnh.


Ngao!


Ma vương cắn một cái đến đây, răng nanh bén nhọn chỉ là cắn được ống quần của cô, thử cắn một phát nữa, quần áo của cô lập tức đã bị răng lợi của tên kia kéo rách một khối lớn.


"Meo meo!"


Tiểu Tuyết sợ tới mức hét lên một tiếng, lập tức liền nhảy ra khỏi lòng cô, vọt đến bàn ăn cách đó không xa.


Ma Vương một ngụm không có cắn trúng, bốn chân đứng vững trên mặt đất, rồi liền bổ nhào về phía Lãnh Tiểu Dã.


Lúc này, mấy người cận vệ đã kịp xông tới.


"Giết con chó kia!" Lão quản gia vội vã hét lớn.


Lãnh Tiểu Dã tránh được sang một bên, răng nanh của con Ma Vương cắn trúng ghế dựa, làm chiếc ghế gỗ chạm khắc bị cắn đứt một mảnh.


một tên vệ sĩ ngay lập tức vội vàng chạy đến, định túm cổ con Ma Vương, nhưng nó vặn mình một cái, cắn một phát vào cổ tay của hắn ta, người cận về dùng sức hất nó ra rồi kêu la lùi ra sau.


Mấy tên cận vệ khác lập tức liền rút súng ra, nhắm ngay về hướng con Ma vương.


Liliane gầm lên một tiếng, "Tôi xem ai dám làm tổn thương nó? Ngăn bọn chúng lại!"


Hai người cận vệ cùng đi với cô lập tức liền xông tới ngăn cản người của phủ Bá tước.


Người của Hoàng Phủ Diệu Dương đương nhiên cũng không dạng vừa, lập tức đã đem súng chĩa hướng hai người vệ sĩ kia.


"Tránh ra!"


"Các ngươi thật to gan!" Liliane tức giận quát lên, cất bước đi đến trước mặt hai người vệ sĩ, "Dám đem súng của các ngươi chĩa vào Liliane điện hạ sao, tốt lắm, các ngươi nổ súng đi!"


Bọn vệ sĩ trong lòng vô cùng tức giận, nhưng cũng không thể làm gì.


Mặc kệ Liliane làm gì, cũng là công chúa chính hiệu, bọn họ làm nào dám nổ súng với cô ta chứ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận