Ánh Lửa Mùa Đông


Dáng người tam giác ngược xinh đẹp, ngực không quá to, nhưng đường cong lại rất đầy đủ...


Lãnh Tiểu Dã quay đầu sang một bên.


Chú ý tới động tác nhỏ của cô, khóe môi Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ nâng lên.


"không dám nhìn?"


trên đời này, không có cái gì Lãnh Tiểu Dã cô không dám làm.


cô quay sang, nhìn thẳng vào anh, cao thấp đánh giá một cái, cuối cùng dừng lại, khinh bỉ nhìn vào hai chân anh, dùng từ ngữ khinh thường phun ra bốn chữ.


"Quả nhiên, rất nhỏ!"


anh cười khẽ, từ trên nhìn cô.


"Tôi cảm, vừa vặn xứng với em, không tin em có thể thử xem?"


Lãnh Tiểu Dã nhanh chóng nhìn cơ thể mình, căn bản chiếc chăn mỏng lúc nãy đắp lên hai người, đã bị anh vứt sang một bên, thân thể cô đều bị lộ ra ngoài.


Tay chân đều bị tách ra, tư thế như vậy, thật là...


Khuôn mặt Lãnh Tiểu Dã rốt cuộc cũng hồng lên, cắn răng muốn chửi anh một cái, nhưng lại cố gắng nhịn, "không có hứng."


Nhừng mà, anh có hứng.!


Đương nhiên, bây giờ không thể phải thời điểm để làm.


Vừa rồi, lúc giúp cô tắm rửa, anh đã giúp cô kiểm tra cẩn thận lại lần nữa, cô vẫn còn rất trẻ, cơ thể côcó chút sưng đỏ.


Nếu không muốn làm cô bị thương, anh cũng không thể làm quá nhiều.


Nhìn cơ thể cô nằm trên chiếc giường lơn, Hoàng Phủ Diệu Dương kéo chăn qua, đắp lên người cô..


Tùy tiện cầm một chiếc áo choàng tắm mặc lên người, bước xuống cạnh giường, đem bông y tế này nọ đến giúp cô băng bó.


không muốn cùng cô nhiều lời, anh nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô.


Lãnh Tiểu Dã cố gắng tránh thoát, khiến vòng cổ đong đưa vang lên một âm thanh nhỏ.


"Đừng nhúc nhich."


Hoàng Phủ Diệu Dương thấp giọng nói, đêm từng lớp băng gạc trên tay cô cởi bỏ.


Nhìn động tác của anh, Lãnh Tiểu Dã cảm thấy hơi ngạc nhiên.


Người kia, muốn giúp cô xử lý vết thương sao?


Lúc này, Hoàng Phủ Diệu Dương đã đem toàn bộ băng gạc trên tay cô tháo, cẩn thận lấy từng khối bông y tế bên trong ra, nhìn miệng vết thương nứt ra, anh tức giận, nhỏ tiếng mắng.


"Ngu ngốc!"


Tại sao lại muốn gây cho khó dễ cho mình, chỉ cần thỏa hiệp cùng anh một cái, không phải tốt hơn sao?


anh vừa dứt lời, năm ngón tay Lãnh Tiểu Dã khép chặt lại, rút ra khỏi tay anh.


Hoàng Phủ Diệu Dương ngẩng mặt lên, nhìn vào ánh mắt lạnh băng của cô.


"đi ra ngoài!"


Dòng máu theo khe hỏ, chảy xuống cổ tay cô.


cô thà để vêt thương bị nhiễm trung, cũng không muốn để anh băng bó giúp.


Hoàng Phủ Diệu Dương tức giận, đưa tay qua bắt lây tay cô, tách ngón tay cô ra.


Nhưng cô càng nắm chạt hơn, móng tay đều đâm vào vết thương, khiến máu chảy ra nhiều hơn.


anh cơ hồ mươn tức điên lên!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận